Chương 25
nhẫn miệt mài.
2 Nguyên văn là 雷厉风行 lôi lệ phong hành, sấm rền gió cuốn, mạnh mẽ vang dội.
3 Nguyên văn là 前怕狼后怕虎的 trước sợ lang sau sợ hổ.
Nếu hỏi Phạm Ca, rốt cuộc thì tình cảm mà cô dành cho Ôn Ngôn Trăn là thế nào, Phạm Ca thật sự cũng không biết phải trả lời ra sao.
Cô không mấy mặn mà với câu hỏi ấy lắm, cũng giống như hai chữ "vứt bỏ" mà cô tự động xem nhẹ kia vậy.
Mắt thấy hai bóng người chuẩn bị hôn nhau, Phạm Ca liền lùi lại một bước, toan xoay người.
Ngay lúc ấy, một giọng nói đột ngột hét lên trong lòng cô Phạm Ca, mày có tò mò không?
Phạm Ca, đừng đi ra ngoài, nói không chừng mày sẽ phát hiện ra điều gì đấy?
Chất giọng người phụ nữ đang thì thầm với Ôn Ngôn Trăn nghe vô cùng êm tai, là kiểu giọng có thể khơi gợi sự hứng thú của đàn ông.
Từ cái bóng cũng có thể đoán được, vóc người cô ta rất cân đối, chỗ cần lồi thì lồi chỗ cần lõm thì lõm.
Phạm Ca cúi xuống nhìn ngực mình, tuy không lớn cũng chẳng nhỏ, nhưng còn cách từ "lỗi lõm" ấy một khoảng xa vời vợi.
Dáng người Phạm Ca cũng giống như khuôn mặt của cô vậy, trước khi lấy chồng là hoàng hoa khuê nữ, sau khi lấy chồng là mẹ hiền vợ đảm.
Cô giáo Kim cực kỳ thích nói mấy lời như vậy làm cô cảm thấy bản thân mình lúc nào trông cũng rất chán.
Nghe nói, kiểu phụ nữ thế này rất được ưa chuộng, đặc biệt là với những người đàn ông thành công.
Lý tưởng của họ là cưới được một người phụ nữ như cô, chỉ để nắm tay xuất hiện trong những trường hợp công cộng.
Sau đó, họ sẽ đeo vào một chiếc kính mác và đội lên một chiếc mũ đen, ôm vai cô tình nhân bé bỏng của mình xuất hiện trong khoang hạng nhất của máy bay, cùng nhau đi nghỉ phép ở một đảo nhỏ xa xôi nào đấy trên Thái Bình Dương.
Tất nhiên, cô tình nhân bé bỏng đó phải là một cô nàng xinh đẹp yêu mị, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ hớp hồn đám đàn ông.
Ôn Ngôn Trăn là người đàn ông như thế ư?
Phạm Ca, cô có tò mò không?
Có chứ, tò mò chứ.
Tò mò là một con mèo nhỏ nằm trong tim mỗi người, luôn cào xé trái tim bạn bằng dưỡng khí mỗi ngày.
Thu lại bước chân, Phạm Ca nhắm chặt mắt.
Trong đầu lại hiện lên hình bóng dựa đến gần sát rạt của hai người kia, trái tim cô như bị chú mèo nhỏ quậy rối tung cả lên, có những thứ muốn bắt mà không bắt được lại ùn ùn kéo tới.
Vào đúng thời khắc quan trọng nhất, giọng Ôn Ngôn Trăn chợt không nhanh không chậm vang lên "Thư ký Hàn, tôi cứ tưởng cô là người phụ nữ thông minh cơ đấy, nhưng giờ xem cô đang làm chuyện ngu xuẩn gì đây." Phạm Ca mở mắt ra lần nữa, hai chiếc bóng dừng lại trên vách tường, ánh đèn chiếu qua khe hở giữa đôi môi, xem chừng, vẫn chưa chạm vào nhaụ Không hiểu sao, Phạm Ca lại thở phào nhẹ nhõm.
Tiếng thở phào ấy nhen nhóm trong cô sự mâu thuẫn cực kỳ, có chút gì đó bất an nhưng cũng không thiếu sự vui mừng.
"Em không phải đang làm chuyện ngu xuẩn, và cũng nhận thức được những gì mình đang làm.
Bởi vì em là một người phụ nữ thông minh, và cũng vì em đang ở bên cạnh Ôn...
Ngôn..." "Hàn Ngọc Đình " Giọng nói lạnh lùng chứa đầy ý cảnh cáo tương phản mãnh liệt với giọng nói chứa đầy tình ý.
Hàn Ngọc Đình bị giọng điệu