Chương 28
thẳng lên giường, sau đó...
Chiếc chăn lụa tơ tằm đang đắp trên người cô bị một người nữa chui vào.
Đây là lần đầu tiên họ nằm chung chăn suốt hơn một năm qua, hành động đột ngột của Ôn Ngôn Trăn khiến tâm trí Phạm Ca hoàn toàn rối bời.
Phạm Ca và Ôn Ngôn Trăn tuy nằm chung giường đã hơn một năm rồi nhưng mỗi người đều có một cái gối và một cái chăn riêng.
Người chồng thân thiết của cô sợ cô không được tự nhiên nên đã đổi chiếc giường đôi thành chiếc giường khác lớn hơn.
Đương nhiên, giường lớn như vậy hai người nằm chung một chỗ nước sông cũng không phạm nước giếng, vì vậy từ lúc đầu không quen dần dần cô đã thoải mái hơn.
Mà Ôn Ngôn Trăn lúc này định làm gì?
Trong lòng Phạm Ca buồn bực.
Tiếp đó, Phạm Ca không chỉ buồn bực nữa, bởi vì...
Tay của Ôn Ngôn Trăn rơi trên tóc Phạm Ca, ngón tay anh quẩn quanh trong mái tóc cô, từ từ quấn lấy từng lọn rồi lại nhẹ nhàng thả ra.
Như vậy cũng tốt, ít ra lúc ngủ Phạm Ca toàn chọn quay lưng lại với Ôn Ngôn Trăn.
Nếu không vào giờ phút này, tiếng hít thở nhẹ nhàng và lông mi lay động của cô nhất định sẽ bán đứng cô.
Nhưng điều làm cho Phạm Ca khẩn trương còn ở phía sau Thân thể của Ôn Ngôn Trăn đột nhiên xích lại gần, gần đến độ cô có thể cảm nhận được từng luồng hơi thở nóng ấm của anh đang phả lên gáy cô, khiến mỗi lỗ chân lông trên người cô nở ra.
Trong lòng Phạm Ca thầm kêu to không xong rồi, không xong rồi Bởi vì cô tưởng tối nay Ôn Ngôn Trăn không về nên không mặc bộ đồ ngủ bảo thủ kín mít từ đầu tới chân như trước.
Trên người cô hiện giờ chỉ có bộ đồ ngủ hai dây mỏng manh màu vàng, thậm chí bên trong còn không mặc áo ngực, để lộ cả nửa lưng ra ngoài.
Sau khi nhận thức được điều này, da đầu Phạm Ca hoàn toàn tê dại, phải nói là vô cùng căng thẳng.
Trong khi đó, rõ ràng tối nay Ôn Ngôn Trăn uống không ít rượu, nghe nói...
Không, không được nghĩ đến những lời đó.
Ôn Ngôn Trăn cũng không cho phép cô nghĩ tới, bởi vì môi của anh đã đậu lên cái gáy trắng nõn của cô, êm ái như chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống.
Ôn Ngôn Trăn từng hôn Phạm Ca hai lần.
Lần đầu tiên Phạm Ca đã cho anh một bạt tai rồi ngây ngốc hỏi, tại sao anh lại làm như vậy?
Khi ấy là một năm sau khi đến Thanh Đảo, bác sĩ tuyên bố cô có thể dừng thuốc.
Hôm ấy, cô đang nhắm mắt ngồi trên ghế dài dưới tiểu khu, khuôn mặt ngẩng lên hứng mặt trời đầu Đông sau một mùa mưa dài đằng đẵng.
Bỗng nhiên, một nụ hôn rơi xuống, cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, nhân lúc Phạm Ca ngu ngốc quên mất cả việc lấy hơi vì thiếu dưỡng khí thì đầu lưỡi Ôn Ngôn Trăn đã linh loạt tiến vào như một chú rắn.
Mùi vị ấy giống như sự hòa lẫn của gió biển đại dương từ từ thẩm thấu vào từng tế bào, ngay sau đó linh hồn cô bắt đầu rời khỏi thể xác như một vật thể rơi tự do, đuổi theo luồng hơi thở của đại dương rồi ôm chầm lấy biển trời xanh bao la.
Khi đó Phạm Ca không hề có cảm giác chán ghét, ít nhất là không chán ghét như trong tưởng tượng của cô.
Lúc Ôn Ngôn Trăn buông ra, Phạm Ca đã tức giận cho anh một cái tát.
Tức giận là vì giữa hai người không có quan hệ gì mà anh