Chương 29
đã hôn cô.
Bấy giờ Phạm Ca thầm nghĩ, nếu Ôn Ngôn Trăn nói trước với cô rằng anh muốn hôn cô, biết đâu lớp phòng bị trong lòng cô sẽ nhanh chóng được buông bỏ.
Vì chuyên ấy mà cuối cùng giữa cô và Ôn Ngôn Trăn vẫn luôn tồn tại một bức tường lửa.
Cả ngày hôm đó, Ôn Ngôn Trăn cứ cười hềnh hệch ra tiếng, cười ngốc đến độ chọc Phạm Ca thấy phát ghét.
Lần thứ hai Ôn Ngôn Trăn hôn Phạm Ca là ba ngày saụ Trước cửa sổ nhà, bên ngoài đôi lúc có những hạt mưa rơi lất phất, hôn xong, Phạm Ca nhìn những giọt mưa ngoài cửa sổ mà khóc, cô khóc không ra tiếng, nước mắt cứ từng giọt từng giọt chảy xuống từ khóe mắt, cho đến khi Ôn Ngôn Trăn đưa tay lên lau nước mắt cho cô, lúc ấy Phạm Ca mới biết mình đã khóc.
Vì sao bản thân lại rơi lệ Phạm Ca cũng không biết, là bởi vì trời mưa bên ngoài, hay là vì trời mưa bên ngoài cộng thêm tin tức cô giáo Kim sắp phải đi?
Vậy là từ hôm đó trở đi, Ôn Ngôn Trăn không còn hôn cô nữa.
Cẩn thận nhẩm lại thì đây có phải là lần thứ ba Ôn Ngôn Trăn hôn cô?
Mặc dù lần này môi anh không hề chạm vào môi cô.
Điều làm Phạm Ca hốt hoảng hơn cả là hình như môi Ôn Ngôn Trăn không còn thỏa mãn với việc quanh quẩn trên gáy cô nữa mà nó đang dần có khuynh hướng đi xuống, không, căn bản là nó đã đi xuống mất rồi Nụ hôn của Ôn Ngôn Trăn dọc theo gáy Phạm Ca đi xuống, men theo bờ vai vương vấn chút lưu luyến bịn rịn.
Sau đó dừng lại trên dây áo ngủ của cô, hàm răng trắng ngần ngậm cắn dây áo ngủ mảnh nhỏ, rồi lại nhả ra cho đến khi dây áo trượt xuống khỏi cánh tay.
Ôn Ngôn Trăn làm tất cả những việc này trong yên lặng, chỉ trừ tiếng thở dốc ngày càng trở nên nặng nề là đang bán đứng anh ra.
Bỗng dưng, Ôn Ngôn Trăn khều dây áo của cô tụt xuống phía sau lưng, rồi đột nhiên dừng lại bất động.
Khí nóng trên người anh từng luồng rồi lại từng luồng phả lên lưng cô, những hơi thở kia tràn đầy ma lực, rất mềm mại và thần kỳ mở ra từng lỗ chân lông trên người cô.
Dường như có một giọng hát nho nhỏ văng vẳng từ nơi xa xôi dội lại đáy lòng cô, cổ động cô hãy lắng nghe nó bằng cả con tim.
Song, Phạm Ca còn chưa kịp lắng nghe thật kỹ thì đã bị Ôn Ngôn Trăn kéo về với thực tại.
Lần này, môi anh trực tiếp in dấu lên đường bả vai cô.
Từng ngón tay Phạm Ca nắm chặt vào nhau dấy lên trong lòng một guồng quay hoảng loạn.
Cô có nên đẩy anh ra hay không, có nên hay không?
Phải biết rằng bọn họ là vợ chồng Bất kì một bên đơn phương nào cũng đều có quyền đòi hỏi những nghĩa vụ hợp pháp.
Ôn Ngôn Trăn tựa hồ không cho Phạm Ca bất kỳ cơ hội hoảng hốt nào, rất nhanh, nụ hôn của anh đã lần tới cổ cô, viền theo đường cổ lên trên đầu dái tai.
Khi môi Ôn Ngôn Trăn ngậm lấy dái tai trái của Phạm Ca, ngón tay cô dần dần buông lỏng, lông mi đang run lên cũng khe khẽ dừng lại.
Chỉ vậy thôi, cô tùy ý để Ôn Ngôn Trăn ngậm dái tai mình, mê mẩn mút mát.
Nhưng lúc này, động tác của Ôn Ngôn Trăn không còn giới hạn ở môi lưỡi nữa, tay anh vuốt nhẹ bên hông cô, nhẹ nhàng thăm dò, từng chút một, thận trọng trượt lên trên.
Nhiệt độ trong phòng ngày một