Chương 31
dồn cô đến vùng biên giới không sao lui được nữa, giống như con thú nhỏ bị dồn ép trong tự nhiên.
Phạm Ca hít một hơi thật sâu, nói lại lần thứ hai "Đủ rồi đấy, Ôn Ngôn Trăn." Lần này, Phạm Ca bị buộc không còn đường lui nên hết sức tức giận, mà dưới bầu không khí như vậy lại càng giống như kiểu đùa quá trớn của một cặp tình nhân.
Tiếng cười của người sau lưng vô cùng trầm thấp và thoải mái, không hiểu sao giây phút này cô lại cảm thấy âm thanh ấy cực kỳ quyến rũ.
Ông Ngôn Trăn thủ thỉ sau lưng cô bằng chất giọng trầm khàn không giống với bình thường "Phạm Ca à, anh vừa uống rất nhiều rượụ Hiện tại, đầu óc vẫn còn quay cuồng mơ màng, làm sao có thể mượn rượu để đùa bỡn em được chứ.
Bình thường lúc tỉnh táo anh cũng không dám làm thế, chỉ sợ em ghét bỏ anh thôi." Giọng nói người đàn ông như vậy, trong một bầu không khí như vậy, giống như điều tốt đẹp nhất thế gian này, khiến phụ nữ khó mà cự tuyệt được.
Có một thoáng, Phạm Ca cảm thấy mình như rơi trúng vào mùi hương mê tình ấy.
Phạm Ca chưa từng thấy một Ôn Ngôn Trăn như vậy.
Nhất thời, trong lòng rung hồi chuông cảnh báo mãnh liệt, một âm thanh đang thúc giục cô, mau mau thoát khỏi khung cảnh u mê trước mắt này.
Phạm Ca mở mắt ra, đôi mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà, hờ hững bảo Nếu anh muốn mượn rượu đùa bỡn gió trăng, tôi có thể giúp anh liên lạc với cô Hàn được mà.
Tôi nghĩ, cô ấy sẽ phối hợp với anh đấy.
Còn tôi thì không được, tôi không muốn.
"Bị em phát hiện rồi, vậy nên Phạm Ca ghen tị rồi." Giọng nói quen thuộc ấy làm Phạm Ca hốt hoảng một phen.
Đó là đoạn tình cảm đã đi qua năm tháng, quen thuộc đến độ giống việc một đứa trẻ nũng nịu một cách rất tự nhiên trước mặt bạn, và nó vẫn mặt dày cho đến khi bạn chịu thỏa hiệp mới thôi.
"Nếu anh thích câu trả lời như vậy thì cứ coi là vậy đi." Phạm Ca hết sức chậm rãi nói từng câu từng chữ "Ôn Ngôn Trăn, anh đã nghe được câu trả lời như ý nguyện rồi đấy, giờ mời anh đi khỏi nơi này giùm cho." "Còn nữa, tôi thấy lời đề nghị của cô Hàn nếu không có gì trở ngại thì anh vẫn nên cân nhắc một chút, dù sao tôi cũng không để ý." Trái tim Phạm Ca đã chết lặng, tùy tiện nhả ra từng chữ một.
Cô biết chứ, những lời đó đã mài thành một lưỡi dao sắc nhọn, càng để ý thì nó sẽ càng đâm bạn đau đến thấu xương.
Cơ thể đang áp lên người cô rời đi như mong muốn Trong chăn lần nữa chỉ còn lại một người, Ôn Ngôn Trăn rời khỏi giường, chậm rãi bước từng bước ra phía cửa phòng, rồi bất chợt dừng lại.
Có lẽ anh muốn nói gì đó, song cuối cùng lại chẳng hé một lời, bước nhanh ra khỏi cửa, sau đó chỉ để lại một tiếng cửa đóng sầm vang dội.
Hàn Ngọc Đình đang lái xe trong đêm tối, cô ta cũng không biết mình đã đi bao lâu, chỉ biết cô ta càng lái lại càng nhanh, nhanh dần nhanh dần, ánh đèn đường bên ngoài cũng thoáng vụt qua như cơn gió.
Chuông điện thoại đột ngột reo lên, Hàn Ngọc Đình liếc nhìn, vô cùng bất ngờ, bởi cái tên đang nhấp nháy trên màn hình không ai khác chính là Ôn Ngôn Trăn.
Cô ta chộp lấy điện thoại rồi xoay cửa kính lên, định giơ tay ném thẳng ra ngoài.
Thế nhưng từ đầu đến cuối nó vẫn nằm