Bao Nuôi
Chương 30
⬅ Trước Tiếp ➡

tăng cao cùng với hương rượu nồng trên người Ôn Ngôn Trăn ngày càng thêm say đượm, tạo ra một khung cảnh quá đỗi diễm tình và đầy ý vị.
Tấm lụa mỏng quấn quanh hai người giờ đây như những áng mây bồng bềnh nâng Phạm Ca lên cao thật cao.
Thân thể cô vô cùng mềm mại, tương phản với sự mềm mại ấy chính là nhịp tim ngày càng tăng nhanh dưới những ngón tay như đang khiêu vũ trên người cô của Ôn Ngôn Trăn.
Bàn tay của anh di chuyển từ bụng cô đi lên, vượt qua cánh tay cô đang vòng ở trước ngực, rồi dừng lại ở nửa phần ngực lộ ra ngoài quần áo.
Dường như đã ấn vào đâu đó, đầu ngón chân Phạm Ca vì hành vi to gan của Ôn Ngôn Trăn mà căng ra.
Theo bản năng Phạm Ca duỗi thẳng chân, song động tác này của cô lại làm tình hình trở nên nghiêm trọng hơn.
Hai thân thể dưới chăn dính sát vào nhaụ Ba giây sau, Phạm Ca mới hiểu thứ cứng ngắc, nóng rẫy đang áp lên đùi mình là gì.
Chỗ nóng bừng đó như thể muốn đốt cháy quần cô thành tro bụi.
Bàn tay dừng trước ngực cô chợt run rẩy, kể cả tay hay thân thể của chủ nhân nó cũng vậy, hơi thở nóng bỏng rơi bên tai cô.
Hiển nhiên, người phía sau cô đang cực kỳ kìm nén.
Bấy giờ, Phạm Ca rốt cuộc cũng ý thức được cô và anh đã là vợ chồng.
Đúng rồi, bọn họ là vợ chồng, anh là đàn ông, cô là phụ nữ, bọn họ còn có một đứa con.
Đứa con Phảng phất như có một sợi dây vô hình thắt lại trong tim cô.
Cô đã từng gặp đứa bé ấy một lần vào năm ngoái.
Cậu bé rất đẹp, thân hình nho nhỏ đứng ở đó như trêu chọc trái tim cô.
Cậu bé được mẹ chồng ôm từ trong ngực chuyển sang ngực cô.
Nom cậu bé rất an tĩnh, lanh lợi, xinh đẹp như một con búp bê tinh xảo bằng gốm sứ.
Ôm đứa bé ấy, Phạm Ca cho rằng mình sẽ mừng đến chảy nước mắt.
Thế nhưng không, không hề có, trái tim cô phẳng lặng như hồ nước, yên tĩnh đến chết lặng.
Không đúng, không phải là như vậy.
Khi đó Phạm Ca hết sức sốt ruột, cô dụ dỗ đứa bé không ngừng nói chuyện với mình.
Cậu bé mới ba tuổi nhưng đã được giáo dục rất tốt, bé lễ phép cười nói cảm ơn cô.
Dưới sự chỉ dẫn của Ôn Kiều, bé gọi cô một tiếng "Mẹ", phát âm vô cùng tròn trịa và rõ ràng.
Chính tiếng "Mẹ" ấy như một tảng đá lớn rơi vào hồ nước phẳng lặng, khuấy động lòng cô tạo nên một làn sóng rung động, nhưng rung động chứ không phải kích động, cũng không phải vui sướng.
Mà là bi thương, sự bi thương từ từ gặm nhấm trái tim cô.
Rốt cuộc là tại sao?
Tại sao lại như vậy?
Chỗ nóng rực đặt phía trên đùi cô càng ngày càng sáp tới, Ôn Ngôn Trăn ở sau lưng nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, ngón tay rơi trên ngực Phạm Ca bắt đầu động đậy, có ý đồ tiến vào trong đồ ngủ của cô.
"Đủ rồi, Ôn Ngôn Trăn." Phạm Ca nắm chặt hai tay, lạnh lùng nói.
Nửa ngón tay đã luồn vào áo ngủ của cô chợt dừng lại, nhưng không hề rời đi.
Động tác này càng làm cho bầu không khí thêm mập mờ lởn vởn bốn xung quanh hai người.
Càng lúc càng đòi hỏi, thân thể Ôn Ngôn Trăn dán sát lên người Phạm Ca.
Không những vậy, anh còn cố ý tì nơi nóng rực của mình vào, cọ xát lên đùi cô.
Phạm Ca càng rụt người vào, anh lại càng tiến tới, từng bước một,


⬅ Trước Tiếp ➡