Chương 6
viện cấp cho người nhà bệnh nhân.
Tiến vào phòng gồm hai người đàn ông, cả hai đều song song đi đến trước cửa sổ, không hẹn mà cùng nhìn ra ngoài.
Từ chỗ nấp của Tiểu Bản có thể nhìn thấy vị trí đứng của họ.
Trong đó có một người bận áo sơ mi màu xám tro, người còn lại thì bận đồng phục của bác sĩ.
Bóng lưng người bận áo sơ mi thon dài, từ đường nét bả vai đến đường cong sau gáy có thể thấy được phong thái tao nhã.
Dáng người của vị bác sĩ bên cạnh cũng không tệ, nhưng khi đứng chung với bóng lưng đó, trông lại có vẻ bình thường chẳng có gì nổi bật.
Nếu Tiểu Bản đoán không nhầm thì vị bác sĩ mặc áo blouse chính là bác sĩ phụ trách trông coi ca phẫu thuật của Phạm Ca lần này, Trương Tuyên Khôn, bác sĩ ngoại khoa với danh hiệu "chiếc dao giải phẫu tinh anh nhất", một năm trước vừa mới được viện trưởng mời về từ Singapore.
Hai người đàn ông đứng trước cửa sổ không hẹn mà cùng chọn im lặng.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Sự yên tĩnh như có như không ấy dường như đang dồn nén một kiểu kiềm chế nào đó.
Tiểu Bản chả dám thở mạnh, âm thầm cầu nguyện hai người họ nói chuyện nhanh nhanh lên một chút rồi mau chóng rời đi.
Xuất phát từ tính mẫn cảm nghề nghiệp, Tiểu Bản đinh ninh hai người này sẽ chỉ tạm thời im lặng trong một khoảng thời gian ngắn để chuẩn bị tinh thần "mổ xẻ" một nội dung nào đó, mà nội dung ấy chắc hẳn vô cùng nặng nề.
Ước chừng một phút sau, bác sĩ Trương Tuyên Khôn mở miệng trước "Ôn tiên sinh, tôi có thể biết tại sao ngài lại muốn dừng cuộc phẫu thuật não của vợ mình vào ba ngày sau không?
Căn cứ vào các kết quả kiểm tra thì ba ngày sau là thời điểm thuận lợi nhất để phẫu thuật." Ôn tiên sinh?
Vợ?
Chỉ với giọng điệu cung kính của Trương Tuyên Khôn, kẻ được người người ca ngợi với danh hiệu ấy, không khó để đoán được người đàn ông bận áo sơ mi màu xám tro là ai.
Người đàn ông đó chính là Ôn Ngôn Trăn "Bác sĩ Trương, ổ máu tụ trong não vợ tôi sẽ uy hiếp tính mạng cô ấy bất cứ lúc nào phải không?" Ôn Ngôn Trăn hỏi ngược lại.
"Sẽ không, bởi vì vị trí ổ máu tụ trong não Ôn phu nhân không tạo ra bất kỳ sự ức chế nào đối với dây thần kinh khác của não bộ ngoại trừ dây thần kinh bộ nhớ.
Hơn nữa Ôn phu nhân còn trẻ, chỉ cần cho cô ấy dùng các loại thuốc đặc trị trong vòng một năm tới, chắc chắn sẽ không để lại bất cứ mầm bệnh nguy hiểm nào." "Đó cũng là lý do tôi không muốn để vợ mình phẫu thuật." Ôn Ngôn Trăn trả lời "Tôi không muốn cô ấy vừa mới xuống bàn mổ này lại phải lên một bàn mổ khác." Trả lời đến hợp tình hợp lý như vậy lại là thâm tình thành thực nhất.
Giọng Ôn Ngôn Trăn rất êm tai, hệt như cái tên và ngoại hình đầy khí chất của anh vậy, có khả năng khiến người khác đang nổi nóng cũng phải dịu lại.
Giọng nói của anh dường như làm cho Tiểu Bản quên mất mình đang nấp phía sau cánh cửa, cũng quên mất tình cảnh của mình và đề tài mà bọn họ đang nói nghiêm túc đến dường nào.
Ôn Ngôn Trăn nói xong, bỗng dưng dừng lại một khoảng lặng, qua một lúc lâu sau, anh dường như cố gắng nói lên điều gì đó, như thể đang nói với chính mình "Cậu không biết đâu, lần này tôi sợ thật rồi, tôi không