Bao Nuôi
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡

thể..." Ôn Ngôn Trăn khựng lại một lát, đoạn điều chỉnh ngữ khí của mình rồi mới chậm rãi nói "Tôi không thể chịu đựng việc mất đi cô ấy lần nữa." Một người đàn ông nói với giọng điệu như vậy, trong một khoảnh khắc, không vì bất cứ lý do gì, Tiểu Bản bỗng cảm thấy vô cùng xúc động.
Mãi sau này, anh ta mới hiểu, rằng hai từ "mất đi" trong lời nói của Ôn Ngôn Trăn chính là mất đi rồi tìm lại một thứ có được.
Anh ta bất chợt nhớ đến gương mặt của Phạm Ca trên tấm hình của tập hồ sơ, một đôi mắt nhẹ nhàng và trong veo đến thế, ánh mắt dịu dàng đó phải chăng chỉ dành cho mỗi mình Ôn Ngôn Trăn?
Nếu không ở thời đại này làm sao vẫn còn một cô gái như vậy, đặc biệt là đã đạt đến trình độ đại học, thế mà sau khi tốt nghiệp liền gả cho một người đàn ông, cuối cùng còn chọn lựa ở nhà và giúp chồng dạy con.
Tiểu Bản nhẹ nhàng thở hắt ra, không biết tại sao trong lòng lại có chút hồi hộp.
Đột nhiên, giọng nói của nhân vật chính còn lại suýt nữa bị Tiểu Bản bỏ quên chợt vang lên "Nhưng mà, ngài quyết định như vậy có lường trước được hậu quả không, thưa Ôn tiên sinh?
Vợ của ngài sẽ mất toàn bộ trí nhớ đấy." Giọng Trương Tuyên Khôn vô cùng kích động, trong lòng Tiểu Bản đột ngột trùng xuống, dần dần hiểu được đề tài của hai người đàn ông đang đứng trước cửa sổ.
Thì ra là vậy.
Phạm Ca bị đụng xe đến mức xuất huyết não, tụ thành ổ máu bầm chèn ép dây thần kinh trí nhớ.
Đội ngũ y tế sau khi thảo luận đã quyết định lấy ổ máu tụ trong não cho Phạm Ca, ngặt nỗi lúc này chồng của bệnh nhân lại bắt các bác sĩ dừng việc phẫu thuật ngay lập tức.
"Ôn tiên sinh, không thì thế này, đợi sau khi Ôn phu nhân tỉnh lại, chúng ta sẽ hỏi ý kiến của cô ấy, như vậy mà nói mới công bằng." Giọng Trương Tuyên Khôn chậm lại "Tôi nghĩ, với một người không có trí nhớ mà nói đó một là chuyện vô cùng đau khổ.
Hơn nữa, Ôn phu nhân có thể sẽ bị mất trí nhớ vĩnh viễn." Tiểu Bản cảm thấy Trương Tuyên Khôn nói rất có lý, tiếc thay Ôn Ngôn Trăn không cho là vậy.
Giọng của anh trong phút chốc đã trở nên lạnh hẳn "Tôi nói không làm là không làm.
Phạm Ca mất trí nhớ tôi sẽ nói lại với cô ấy, và chính tôi cũng sẽ bù đắp kỷ niệm cho cô ấy.
Hơn nữa, tâm tư vợ tôi thế nào không cần bác sĩ Trương phải quan tâm." "Nhưng Ôn tiên sinh, tôi là bác sĩ phụ trách..." Trương Tuyên Khôn còn muốn tranh thủ lý lẽ với anh.
"Không nhưng nhị gì hết." Giọng nói lạnh lùng cắt đứt lời của Trương Tuyên Khôn "Bác sĩ Trương, cuộc nói chuyện đến đây chấm dứt.
Nếu anh còn tiếp tục dùng giọng điệu biện hộ đó thuyết phục tôi thực hiện cuộc phẫu thuật, thì đừng trách, tôi không ngại đổi một đội ngũ bác sĩ khác chữa trị cho vợ mình đâụ" Hiển nhiên cuộc nói chuyện này không vui vẻ gì, vốn xuất phát từ lòng nhân đức của người thầy thuốc lại bị xuyên tạc thành tên kẻ cả biện hộ.
Trương Tuyên Khôn cũng không nói bất cứ lời nào mà lựa chọn rời đi.
Sau khi Trương Tuyên Khôn bỏ đi, Ôn Ngôn Trăn vẫn đứng trước cửa sổ.
Một lúc sau, anh cúi đầu xuống, từ góc của Tiểu Bản nhìn sang không thấy được anh đang làm gì, chỉ cảm thấy bóng lưng của người đàn ông in trên vách tường có gì đó


⬅ Trước Tiếp ➡