Chương 8
bi thương.
Qua một lúc, âm thanh lẩm bẩm nho nhỏ vang lên, rất nhỏ "Phạm Ca, anh xin lỗi, nếu không làm vậy, anh sẽ mất em mất." "Anh không thể mất em, không thể..." Ôn Ngôn Trăn không ngừng lẩm bẩm.
Chờ đến khi Ôn Ngôn Trăn rời đi, Tiểu Bản mới bước ra khỏi cánh cửa, thở dài một tiếng, đi tới vị trí Ôn Ngôn Trăn vừa đứng, tâm trạng có chút lạ lẫm, giống như vô tình phá vỡ bí mật của ai đó.
Đoạn đối thoại anh ta mới vừa nghe rõ ràng đã tiết lộ một tin tức, song, chuyện có lẽ cũng không đơn giản như những gì họ nói.
Trong lúc hút một điếu thuốc, Tiểu Bản mới sực nhớ mình là khách không mời mà tới, vừa định xoay người rời đi thì đạp phải một món đồ dưới chân.
Đó là một chiếc ví phổ thông màu be kẻ sọc, anh ta khom người nhặt lên, hoa văn trên ví đã bạc màu, hẳn đã dùng rất lâu rồi.
Mở chiếc ví bằng da thật ra, Tiểu Bản hoàn toàn choáng váng với những thứ bên trong.
Trong ví là những tấm thẻ vàng với số lượng hạn chế, cấp bậc kim cương là đại diện cao nhất của Ngân hàng Thụy Sĩ.
Những tấm thẻ này không hề ăn khớp với chiếc ví.
Tiểu Bản giật mình, quả nhiên bên trong ví có kẹp thẻ căn cước của Ôn Ngôn Trăn, phía sau thẻ căn cước còn có một tấm hình.
Sau khi nhìn rõ tấm hình, phản ứng đầu tiên của Tiểu Bản là, tại sao hình để trong ví không phải là hình mới cưới của anh và Phạm Ca mà lại là hình của anh và Phạm Ca thời niên thiếụ Hai người trong hình đều rất trẻ, mặc đồng phục học sinh, khoảng mười lăm mười sáu tuổi, đang dựa vào lan can bằng gỗ của trường đua ngựa.
Hai người gần như cao bằng nhau, sau lưng là bầu trời xám xịt, như thể một giây kế tiếp là sẽ mưa to gió lớn đến nơi vậy.
Mặc dầu là thế, cô gái trong tấm hình vẫn rất điềm đạm, mắt ngọc mày ngài, ấy là một đôi mắt biết cười trong trẻo.
Để dùng một câu ca ngợi vẻ đẹp của Phạm Ca thì đó là thanh tú mỹ lệ động lòng người.
Đứng ở bên cạnh cô gái là chàng trai với gương mặt hờ hững, cho dù khóe miệng hơi nhếch lên, song độ cong đó cũng không thể xua tan hết u ám giữa hai đầu mày cậụ Thời điểm đó Ôn Ngôn Trăn phát triển không tốt lắm, mặc dù mặt mũi thanh tú nhưng dáng người cậu vừa gầy vừa nhỏ, chắc vì vậy nên cậu thiếu niên này rất dễ bị coi thường.
Nhớ lại dáng người cao ngất bây giờ của Ôn Ngôn Trăn, Tiểu Bản có thể thấy được phiên bản nam của con vịt xấu xí biến thành thiên nga trên người anh.
Hai người nhìn thẳng vào ống kính, có thể thấy rõ được sự linh hoạt và trong sáng thời niên thiếụ Đáng tiếc, nếu hai người gần nhau thêm chút nữa thì sẽ rất xứng đôi.
Nếu gần nhau hơn chút nữa thì có thể thấy rõ được tình cảm tốt đẹp giữa cô thiếu nữ và cậu thiếu niên trong tấm hình.
Nhìn vai họ cách nhau khoảng mười mấy xăng ti mét, trực giác mách bảo Tiểu Bản, người kéo dài khoảng cách ấy không ai khác chính là cậu thiếu niên bên cạnh.
Bày một bộ mặt "có phúc mà không biết hưởng" với Ôn Ngôn Trăn trong bức hình, Tiểu Bản bỏ tấm hình vào trong ví, vừa mới gập ví lại thì một giọng nói lạnh lùng chợt vang lên.
"Cậu là ai?
Làm gì ở đây?" Da đầu Tiểu Bản tê rần, là giọng nói "êm tai" mà anh ta mới vừa thưởng thức