Mạc Tiệp sớm đã quen với chuyện bị chuyên gia trang điểm thao túng như một con búp bê cả nửa ngày để tạo ra một tạo hình ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra, sau đó khoác tay Phó Tư Thành rồi cố gắng giữ vẻ tao nhã và nụ cười lịch sự.
Cô làm cho có lệ, thậm chí chẳng hề để ý nhân vật chính đêm nay là Bùi Ngọc.
Phó Tư Thành lời ít mà ý nhiều giới thiệu cho cô "Đây là bạn học cùng trường anh, tuy cậu ấy còn trẻ tuổi nhưng đã là một hình mẫu cho sự chuyển từ học thuật sang ngành công nghiệp trong giới người Hoa đó."
Cô sững sờ ngẩng đầu nhìn Bùi Ngọc, đầu óc trống rỗng, hình như Phó Tư Thành còn giới thiệu thêm gì đó nhưng cô không nghe lọt tai chữ nào.
Ánh sáng lung linh của buổi tối ồn ào nhộn nhịp làm đường nét tuấn tú trên gương mặt Bùi Ngọc nạm viền vàng rực rỡ, khiến cho anh trông cực kỳ chói mắt.
Trong hoàn cảnh tiếng Trung và tiếng Anh đan xen ồn ào, cô nghe rõ được một giọng nói ôn hòa trầm thấp nói với mình với vẻ ung dung "Lâu rồi không gặp."
"Hả, hai người quen nhau sao?" Phó Tư Thành nhất thời sửng sốt, anh ta vốn tưởng hai người chưa từng gặp nhaụ
Mạc Tiệp chợt hoàn hồn, giành quyền nói trước "Trước kia em là cô giáo của cậu ấy, cậu ấy có học một kỳ ở đại học T."
Bùi Ngọc nghe vậy cũng giữ kín chuyện cũ nhìn cô một cái, gật đầu cười chẳng nói gì.
"Thì ra là vậy." Phó Tư Thành tỉnh ngộ gật đầu, "Vậy hôm nay thật là khéo quá rồi."
"Đúng vậy, trước đây tôi đã học được rất nhiều từ cô giáo Mạc." Bùi Ngọc cười rất khiêm tốn ôn hòa, "Anh không ngại để tôi với cô ấy ôn chuyện với nhau chứ?"
"Tất nhiên rồi, hai người cứ trò chuyện đi." Phó Tư Thành hào phóng gật đầu, nói khẽ bên tai Mạc Tiệp, "Nếu chị tìm tôi thì gọi điện nhé" rồi bưng chén rượu rời đi.
Cả người Mạc Tiệp mất tự nhiên lại không biết giải thích thế nào, hốt hoảng muốn kéo anh ta lại, nhưng cô thật sự không thích ứng với đôi giày cao gót 13cm dưới chân, vừa mới bước một bước liền trẹo chân, một giây sau liền nhào vào trong ngực Bùi Ngọc.
"Ồ, cô vẫn không thay đổi chút nào cả, vẫn rất hay té ngã ra đất." Bùi Ngọc không khách khí ôm lấy cô, tay từ hông trượt tới phần mông bị váy dạ hội bao bọc kín bóp một cái, ghé sát tai cô khàn giọng mờ ám nói, "Hay là cô cố ý đầu hoài tống bão ? Có điều như thế cũng phù hợp với tác phong của cô, háo sắc giống như trước đây vậy."
Ám chỉ hành động chủ động ôm ấp yêu thương nhưng vì mục đích khác.
Trái tim Mạc Tiệp sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, cô không biết là bởi vì sợ hay bởi vì Bùi Ngọc, hay là cả hai. Anh cao hơn mấy cm, vai ngực cũng rộng hơn, từ thiếu niên thanh tú ưa nhìn trở thành một người đàn ông kiên cường tuấn tú, tỏa ra hơi thở nguy hiểm cô xa lạ.
Cảm giác bị bức bách khiến lòng Mạc Tiệp hoảng loạn, cô muốn đẩy anh ra theo bản năng, bỗng nhiên lại bị anh giữ chặt eo "Chồng của cô cũng chỉ tới thế thôi, có chỗ nào tốt hơn tôi chứ?"
"Bùi Ngọc, chúng ta nói chuyện đi." Mạc Tiệp hơi thở gấp nói, "Chỗ này quá nhiều người."
Bùi Ngọc cười nhỏ tới nỗi không thể nghe thấy, nheo mắt mỉm cười nói "Được thôi."