Bẫy Mật
Chương 137
⬅ Trước Tiếp ➡
Anh cố ý ngồi xổm xuống, xoa từ bắp chân tới mắt cá chân cô "Vừa rồi có bị trật không?"
Mạc Tiệp lùi về sau một bước giống như bị bỏng "Không."
"Vậy đi thôi." Bùi Ngọc cười cười đứng dậy.
"Đi đâu cơ?" Mạc Tiệp ngỡ ngàng hỏi, lại tìm kiếm bóng dáng Phó Tư Thành trong đám người, thấy anh ta đang trò chuyện cùng với một người đàn ông mặc âu phục đeo giày da. Đúng là anh ta rất yên tâm với Bùi Ngọc.
Mạc Tiệp nhớ tới đêm trước bị anh cưỡng hiếp, trong lòng vẫn còn sợ hãi, chỉ là Phó Tư Thành chắc chắn không ngờ được dưới vẻ bề ngoài lịch sự cao ngạo của Bùi Ngọc có thể có nhiều thủ đoạn hạ lưu cầm thú như thế.
"Không phải cô muốn tới nơi vắng người nói chuyện với tôi sao?" Bùi Ngọc nhíu mày hỏi ngược lại, cưới rất tử tế, "Tôi dẫn cô lên quán cà phê trên tầng."
"Được." Mạc Tiệp nghĩ sẵn như vậy trong đầu, hy vọng có thể thẳng thắn nói rõ với anh.
Quán cà phê trên tầng cao nhất có phong cách yên tĩnh nhã nhặn, lúc này không có ai, chỉ có một vài người phục vụ đang đứng.
"Nói chuyện gì?" Bùi Ngọc ngồi đối diện cô, thấp giọng nói với người phục vụ đi tới, "Hai chén Cappuccino, dry, skinny, milk."
"Cậụ. đừng làm chuyện như vậy nữa." Mạc Tiệp nói xong thì nhìn ra ngoài cửa sổ, tầng này ở rất cao, có thể quan sát toàn bộ cảnh đêm trong thành phố.
"Cô nói tới chuyện.. chơi cô ở trong xe sao?" Bùi Ngọc cười cười nói.
Anh nhìn người phụ nữ trước mặt không chớp mắt, cô cũng đã ngoài ba mươi rồi nhưng vẫn không có bất kỳ dấu vết nào của tháng năm, công việc tương đối thuần túy và sống cuộc sống giàu có khiến cho cô có thể có ánh mắt sạch sẽ và nội tâm xa cách thế tục.
"Bây giờ cậu thuận buồm xuôi gió, tuổi trẻ tài cao, hẳn là cũng có rất nhiều cô gái tốt thích cậu phải không?" Mạc Tiệp nói xong liền bất giác túm góc váy, trong sáu năm qua cô từng vô số lần tưởng tượng anh lớn lên trông như thế nào, nhưng gặp được thật rồi lại không dám nhìn nhiềụ
"Cô hỏi mấy năm qua tôi có bạn gái hay không sao?" Ý cười của Bùi Ngọc càng rõ hơn, thẳng thắn thành thật nói, "Không có."
Rõ ràng Mạc Tiệp hy vọng anh có thể tìm thấy hạnh phúc và bước tiếp, nhưng nghe được đáp án này lại vẫn không kìm nén nổi bồi hồi trong ngực, giống như có vui sướng tràn đầy trong đó.
Trong nháy mắt cô có chút xấu hổ.
"Thật ra lúc tôi rời đi tôi vẫn suy nghĩ, cô có chờ tôi hay không?" Bùi Ngọc cong môi cười tự giễu, "Sự thật chứng minh khi tôi còn bé thật sự quá ngây thơ, dẫu chỉ một tháng cô cũng không chờ, không phải sao?"
Đúng lúc này người phục vụ bưng cà phê tới, cắt ngang vẻ sắp thất thố của cô.
"Bùi Ngọc, tôi thật sự hy vọng cậu sống tốt, mong muốn trong cuộc đời này cậu sẽ yêu một cô gái tốt đẹp." Mạc Tiệp cắn môi, bưng cà phê lên uống một ngụm nhỏ rồi mới nói tiếp, "Cậu cũng biết tôi không biết nói chuyện lắm, nhưng tôi thật sự không có gì phải hổ thẹn với cậu cả, cũng không cho rằng người với người có thể so sánh ai tốt ai xấu, người vốn khác người mà."

⬅ Trước Tiếp ➡