Bùi Ngọc dần thu lại nụ cười gượng bên môi, vươn mình một cái áp đảo cô trên giường, tách hai chân cô ra cắm sâu vào, vừa cắm vào huyệt nhỏ còn chưa hoàn toàn ướt át của cô vừa mang theo buồn bực mơ hồ khàn giọng khóc nức nở hung dữ nói "Không cho phép chia tay, em là của anh.." Dừng một chút lại hòa hoãn nói, "Đừng rời bỏ anh được không?"
"Ư.. được." Mạc Tiệp bị anh thô bạo cắm vào nên hơi đau đớn, huyệt nhỏ dần bị anh làm cho tiết ra nhiều nước, cảm giác đau đớn nho nhỏ lại tăng thêm khoái cảm làm tình, "Em mãi mãi.. mãi mãi không rời xa Tiểu Ngọc."
Bùi Ngọc khóc bù lu bù loa ở trong lòng cô, anh từng ảo tượng ra cảnh tượng này vô số lần, sáu năm qua anh luôn không ngừng suy nghĩ Nếu như lúc trước anh khăng khăng không chia tay, nếu như anh tìm mẹ ruột mình nói chuyện, nếu như anh có thể cố gắng nghĩ thêm vài cách vì tương lai của hai người, có thể không cần phải chia tay cô nữa hay không? Trong mỗi đêm mất ngủ anh muốn vô số cái nếu như, nhưng mỗi ngày tỉnh lại vẫn phải đối mặt với cuộc đời không có nếu như.
Anh ra vào mãnh liệt khiến cho huyệt nhỏ cô vui sướng tới nỗi dâm thủy liên tục bắn ra bốn phía, lúc xoa ngực cô thút thít lại yếu đuối dễ vỡ như một đứa trẻ sơ sinh bất lực. Mạc Tiệp chưa bao giờ biết một người khóc cũng có thể gợi cảm khiến cô rung động trong lòng, giờ phút này cô giống như nắm tất cả của anh ở trong tay, chi phối nỗi buồn vui của anh. Chẳng mấy chốc cô ưỡn cao eo mềm nghênh đón cao trào.
Bùi Ngọc mất khống chế bắn ra trong huyệt xoắn chặt từng hồi của cô, ôm bờ vai đổ mồ hôi nhễ nhại của cô, mông eo không ngừng căng cứng, hồi lâu mới bình thường trở lại được.
"Anh nhập vai quá sao?" Bùi Ngọc rút một tờ giấy ra lau nước mắt hỏi.
"Không có, em rất thích.." Hai chân Mạc Tiệp quấn quanh phần eo rắn chắc của anh cọ sát, "Tiểu Ngọc, em rất thích anh."
"Nếu như lúc trước anh kiên trì thêm nữa, nghĩ thêm vài cách nữa, em có chia tay với anh không?" Rốt cuộc Bùi Ngọc vẫn không nhịn được hỏi cô.
"Nếu như em nói có, em sợ anh đau lòng, nếu như em nói không, em sợ bởi vì hối hận mà anh càng khó chịu hơn." Mạc Tiệp thành thật nói.
Bùi Ngọc nghe vậy thì bật cười "Ô kìa, giáo sư Mạc biết suy nghĩ tới cảm nhận của anh rồi sao? Không thẳng thắn thành thật nói thẳng ra câu trả lời nữa sao?"
"Đừng cười em mà." Mặt Mạc Tiệp ửng hồng.
"Nhưng anh vẫn muốn biết câu trả lời." Bùi Ngọc ôm cơ thể có hơi nóng lên sau cao triều của cô hôn môi.
"Nếu như là em ngay lúc đó thì sẽ không đổi ý. Nhưng nếu là em hiện tại thì không hề muốn chia tay anh chút nào." Mạc Tiệp nghiêm túc nói.
"Coi như em đạt điểm tuyệt đối rồi." Bùi Ngọc nghe lời nói nhẹ nhàng của của cô xong chẳng mấy chốc dương vật lại cương cứng, thế là lại xách súng ra trận một lần nữa.
Phiên ngoại 3
Khẩu vị của Zeta và Eta giống hệt Bùi Ngọc, đều thích ăn đồ ngọt.
Bùi Ngọc biết mình biết ta, tất nhiên biết rõ làm sao để dọa nạt dụ dỗ tụi nhỏ "Thấy không, ở trên cao nhất kia là cây kem đắt nhất, cũng ngon nhất nữa, hai con gọi ba một tiếng ba thì ba sẽ mua hết về nhà."