Zeta và Eta liếc nhìn nhau, nuốt một ngụm nước miếng, sau đó nhìn Bùi Ngọc bằng ánh mắt tha thiết.
Bùi Ngọc bị ánh mắt tội nghiệp nhìn tới nỗi xót xa trong lòng, đâu còn cam lòng lấy sở thích ăn uống ra dụ dỗ tụi nhỏ nữa, ngoan ngoãn mua một đống kem các vị khác nhaụ
Zeta và Eta tất nhiên vui vẻ tới nỗi nhảy nhót tưng bừng.
"Anh, sao anh lại muốn làm ba của chúng em?" Eta lè cái lưỡi hồng hào liếm kem, nhàn nhã hỏi.
".." Bùi Ngọc khóc không ra nước mắt.
"Anh vừa xuất hiện thì ba và mẹ không ở cùng nhau nữa." Zeta nghiêm túc nói thẳng, "Thật ra chúng em đều không thích anh, nhưng anh có thể mua cho chúng em nhiều kem như vậy, chắc chắn không phải người xấu "
".." Bùi Ngọc không còn lời nào để nói. Anh là bạn trai, là cha ruột thật sự, rốt cuộc tại sao lại giống như kẻ thứ ba chen chân phá hoại cuộc hôn nhân của người khác vậy?
"Anh, thật ra chúng em đều cảm thấy.. mẹ rất thích anh." Eta nói chen vào, "Trước đây mẹ thường xuyên ngẩn người, tuy rằng luôn cười với chúng em nhưng chúng em đều cảm thấy mẹ không hề vui vẻ. Chỉ tới khi anh xuất hiện, ngày nào mẹ trông cũng rất vui, còn đi mua quần áo mới, trang điểm, xịt nước hoa. Ngay cả phòng ngủ cũng gọn gàng hơn trước nữa."
"Có thật vậy không?" Khóe miệng Bùi Ngọc không ngừng cong lên.
"Nhưng vậy rất bất công với ba em." Zeta chững chạc nói tiếp, "Ba sẽ rất đau khổ."
"Thật ra chúng em đoán.. có lẽ chúng em là con của anh, bởi vì chúng em lớn lên rất giống anh, không giống ba." Eta nói xong liền buồn bã chảy nước mắt, "Vậy không phải ba bị lừa sao? Mẹ thật sự là một kẻ lừa đảo sao?"
"Mẹ là người phụ nữ xinh đẹp tài giỏi nhất trong lòng chúng em, chúng em không hy vọng mẹ là người hư hỏng như vậy." Zeta cũng ủ rũ cúi thấp đầụ
".." Bùi Ngọc nhất thời không biết nên kinh sợ trước hay ngỡ ngàng trước, chỉ thầm nghĩ may mà kem vẫn phát huy tác dụng, dẫu sao trước tiên đã làm cho hai cô nhóc nhí nhảnh này nói ra lời tự đáy lòng với anh.
"Chúng em là trẻ con, bởi vậy không có ai nói thật với chúng em." Eta sụt sịt, "Nhưng chúng em không phải cái gì cũng không hiểu đâụ"
"Không phải như các con nghĩ đâụ" Bùi Ngọc chỉ có thể tạm thời nói vậy, về phần những chuyện khác anh hiển nhiên cũng không giải thích rõ được trong thời gian ngắn, dẫu sao ngay cả bọn họ cũng cảm thấy sự tình phức tạp, làm sao hy vọng đứa trẻ năm, sáu tuổi hiểu được?"
Bùi Ngọc suy nghĩ một lát rồi nói tiếp "Các con còn nhỏ, đừng có đoán mò nữa, về sau ba sẽ từ từ nói với các con, hiện tại các con chỉ cần biết không có người nào là người xấu là được rồi."
"Dạ " Zeta và Eta cùng gật đầụ
"Về nhà ba làm cơm nướng phô mai cho các con ăn." Bùi Ngọc cười xoa đầu hai bé, lại bị khơi dậy lòng so sánh, nhịn không được hỏi "Ba và Phó Tư Thành ai thú vị hơn hả?"
Anh khá có lòng tin, dẫu sao anh trẻ tuổi, chắc chắn thú vị hơn ở trong mắt trẻ con.
"À, không giống nhau mà. Anh biết làm rất nhiều món ăn ngon nhưng ba sẽ chỉ chúng em chơi game " Zeta hưng phấn nói.