⬅ Trước Tiếp ➡
“Hôm nay là một ngày tốt lành, mọi điều bạn muốn đều có thể trở thành sự thật; hôm nay là một ngày tốt lành, hãy mở cửa đón gió xuân nào…”
Tô Thời Sơ sững người, thò tay vào túi một cách máy móc rồi nhận điện thoại.
“Xin chào, đây có phải là con gái của Tô Thắng Quốc không? Tô Thắng Quốc bị ngừng tim, bây giờ cần phải làm phẫu thuật bắc cầu tim trước, cô nhanh chóng tới bệnh viện một chuyến.”
Khoảnh khắc ấy, cô chợt cảm thấy thời gian như ngừng trôi, mọi thứ xung quanh đều chìm vào tĩnh lặng.
Tô Thời Sơ cắn răng, cảm thấy bản thân không được tỉnh táo, khóe mắt ươn ướt, giống như nước mắt đang chảy xuống.
Nhưng cô vẫn cố giữ vững lý trí, nén nước mắt vào trong, một lúc sau, cuối cùng cũng kiềm chế được.
Mong muốn được chết dường như ngay lập tức bị rút lại.
Bây giờ, cô vẫn chưa thể chết.
Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, cô khó khăn trèo xuống giường, nhặt quần áo dưới đất lên, mặc đại lên người, dựa vào tường, chịu đựng sự đau đớn rồi bước ra khỏi phòng.
Đến hành lang, Tô Thời Sơ bắt gặp một cặp đôi đang hôn nhau ở cầu thang khách sạn.
“Quỷ sứ à, nhịn không nổi nữa hả?” Người phụ nữ cười duyên một tiếng, nhưng động tác lại không dừng lại “Anh mặc kệ Tô Thời Sơ à?”
Hoàng Lạc không thèm để ý, hừ lạnh nói “Người phụ nữ chết tiệt kia hoàn toàn không biết cách lấy lòng, anh đây chơi cô ta năm năm rồi mà còn chưa được lên giường, anh chán lâu lắm rồi.”
“Hơn nữa, cha cô ta suy tim, cũng không sống được mấy ngày nữa, con ngốc này còn ném tiền vào đó, cô ta cho rằng có thể cứu sống cha mình sao? Bản thân cô ta vọng tưởng là đủ rồi, anh cũng không có nghĩa vụ cống hiến tình yêu, ngày mai anh sẽ đá cô ta ”
Tô Thời Sơ nghe thấy giọng nói quen thuộc, ngẩng đầu lên, nhìn bóng dáng trước mắt khiếp sợ “Hoàng Lạc, anh đang làm gì vậy? ”
Không nghĩ tới cô sẽ đột nhiên xuất hiện ở đây, hai người đều hoảng sợ, Hoàng Lạc càng luống cuống, mở miệng theo bản năng
“Thời Sơ, anh... Em nghe anh giải thích...”
Anh ta chưa kịp nói xong, Tô Thời Sơ đã tát thẳng vào mặt anh ta
“Giải thích cái gì? Mắt tôi không mù, tai tôi không điếc, tôi thấy rất rõ anh ở bên người phụ nữ khác, còn nguyền rủa cha tôi Vậy mà trước đây ông ấy còn đối xử tốt với anh như vậy ” Một giọt nước mắt lớn rơi xuống, Tô Thời Sơ đau lòng đến mức gần như không thở được
Hoàng Lạc chột dạ cúi đầu, nhưng anh ta đột nhiên thoáng thấy dấu hôn của người đàn ông khác ở trên cổ áo Tô Thời Sơ.
Trong nháy mắt, gương mặt anh ta trở nên dữ tợn, giơ tay tát cô một cái thật mạnh “Tô Thời Sơ, cô còn không biết xấu hổ mà chất vấn tôi à? Cô dây dưa với người đàn ông khác cả đêm, mình là trộm mà còn không biết xấu hổ kêu bắt trộm?”
“Ông đây ở bên cô năm năm, cô không cho ông đây chạm vào, thì ra chỉ là đang giả bộ thanh cao mà thôi ”
Tô Thời Sơ bị anh ta tát đến choáng váng đầu óc.
Cô đang muốn giải thích thì người đàn ông lại tiếp tục nói “Nếu đã như vậy thì tôi cũng nói thẳng, tôi và cô yêu nhau năm năm, cũng không chê cô có một người cha tàn phế mà chia tay với cô. Đây đều là ơn huệ tôi dành cho cô, còn cô thì sao, còn dám quản chuyện của tôi à?”

⬅ Trước Tiếp ➡