Thẩm Nghiên ở một bên cao giọng nói “Tô Thời Sơ, Hoàng Lạc hoàn toàn không yêu cô, tôi là đại tiểu thư nhà họ Thẩm, cô lấy gì mà tranh giành với tôi? Nếu cô thức thời thì biến nhanh đi ”
Hai người anh một lời tôi một câu, Tô Thời Sơ cảm thấy sống lưng lạnh toát, đứng tại chỗ cứng đờ.
Thì ra từ trước đến nay Hoàng Lạc chưa từng thật lòng với cô, thậm chí đã sớm tìm được người kết hôn.
Sắc mặt cô tái nhợt, cổ họng giống như nhét bông, muốn mở miệng nói gì đó nhưng không nói nên lời.
Cô không bao giờ nghĩ tới người đàn ông mà mình đã yêu năm năm lại là người như vậy
Tô Thời Sơ phẫn nộ nắm chặt tay “Hoàng Lạc, chúng ta chia tay Người cặn bã như anh không xứng với tôi, tôi chúc đôi cẩu nam nữ hai người “trăm năm hạnh phúc”, cứ chờ mà xem ”
Lúc này, Tô Thời Sơ đặc biệt bình tĩnh, tĩnh tĩnh nói xong những lời này liền ưu nhã rời đi, thoạt nhìn vô cùng kiên quyết, để lại Hoàng Lạc đứng tại chỗ.
Ra khỏi khách sạn, cô chặn một chiếc taxi.
“Bác tài, đi bệnh viện Minh Khang.”
Bên ngoài phòng phẫu thuật.
“Phẫu thuật đã được bắt đầu, xin cô kiên nhẫn chờ đợi.”
Tô Thời Sơ gật đầu, tảng đá trong lòng buông xuống, cô chợt nghĩ đến một chuyện, do dự nói “Chi phí phẫu thuật...”
“Trước khi phẫu thuật đã có một vị tiên sinh đã thanh toán đầy đủ chi phí cho cô, còn đưa một vị bác sĩ phẫu thuật tim đặc biệt từ Vân Thành tới đây.”
Cô y tá cười tít mắt, nghĩ đến người đàn ông đẹp trai mà cô ấy nhìn thấy vừa rồi, ánh mắt chứa hàm ý
“Tô tiểu thư thật hạnh phúc, có một người bạn trai quan tâm như vậy.”
Nghe vậy, Tô Thời Sơ kinh ngạc, thậm chí còn nghi ngờ rằng mình đã nghe nhầm.
“Chị y tá ơi, xin hỏi vị tiên sinh kia tên là gì?”
Thấy cô không hiểu gì, y tá cũng cảm thấy hơi khó hiểu, sau khi giúp cô điều tra xong, cô ấy cũng trở nên bất an.
Tên tài khoản là Ân Dĩ Mặc .
Đồng tử Tô Thời Sơ co rút lại, một cảm xúc hỗn độn vô cớ dâng lên trong lòng cô.
Không có lý do gì thì tại sao Ân Dĩ Mặc lại giúp cô? Chẳng lẽ bởi vì hôm qua cô ngủ với anh ta một đêm?
Phẫu thuật bắc cầu tiến hành rất thành công, Tô Thời Sơ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cô ôm đầu gối ngồi trên băng ghế, không e dè gì nữa mà khóc lên.
Ngay khi cô đang khóc cạn nước mắt, một người đàn ông dừng lại trước mặt cô, nói một cách cung kính “Xin chào, Tô tiểu thư.”
Tô Thời Sơ ngẩng đầu lên, khóe mắt vẫn còn ngấn lệ.
“Tôi là trợ lý của Ân tổng, Lâm Hoài, đặc biệt tới đón cô đến gặp Ân tổng.”
Ở trên xe, Tô Thời Sơ hơi khẩn trương, bất an nghịch ngón tay, lo lắng không biết sắp xảy ra chuyện gì.
Theo lời đồn, tính cách của Ân Dĩ Mặc lập dị, thất thường và khó đoán.
Lâm Hoài vừa lái xe vừa chú ý tới tâm trạng bất an của người phụ nữ ngồi ở ghế sau, anh ấy muốn mở miệng trấn an nhưng rồi lại thôi.
Sau khi xe dừng lại, Lâm Hoài mở cửa xe cho cô thì nghe thấy Tô Thời Sơ lẩm bẩm.
“Thiên linh linh, địa linh linh, Bồ Tát mau hiển linh, đừng để Ân Dĩ Mặc giết con...”
Vào lúc đó, Lâm Hoài suýt nữa không nhịn được cười.