⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Nhược Hi âm thầm thắp đèn cho Trì Trọng và Phục Châu, có được câu cuối cùng này, tỏ rõ để hai người họ nhận được sự gạt bỏ của từ trên xuống dưới của nội bộ tập đoàn.... Không ai sẽ thích "mật thám" do bà chủ cử đến.
"Vâng, cô cả!" Lý Nhược Hi cung kính cúi thấp đầu xuống.
Cô cả?!
Trì Trọng một lúc lâu sau vẫn chưa lấy lại được tinh thần, ngơ ngác ngắm nhìn cô gái nhỏ, xinh đẹp động lòng người ở trước mắt, hoàn toàn không dám đem người trước mắt này với bóng lưng vô cùng kinh diễm kia chồng vào nhau....
Cô cả nhà họ Diệp trong truyền thuyết đây sao?!
Phục Châu trong lòng sớm đã có suy đoán, nở một nụ cười tự tin.
"Đi thôi, cô cả phải nghỉ ngơi rồi." Lý Nhược Hi khôi phục lại vẻ mặt nghiêm túc kia.
Trì Trọng hơi hơi đờ đẫn đi theo Lý Nhược Hi ra ngoài, một lúc lâu sau mới định thần lại, giữa hai đầu lông mày lóe lên sự kích động và dã tâm, hai tay nắm chặt thành quyền!
Ngược lại Phục Châu chỉ nở nụ cười, trong đôi mắt phượng xinh đẹp hiện lên một sự hứng thú và ý cười sâu xa.
Gặp lại Tô Tình
Mãi cho đến khi Trì Trọng ra ngoài, Diệp Quả ngồi ngay ngắn bên cạnh cuối cùng cũng thoải mái lại, thờ phào một hơi dài thườn thượt, không nhịn được bĩu môi nói, "Chị à, cái tên nhóc tên Trì Trọng kia, đầu óc đận đồn đã thế lại còn cao ngạo, chị coi trọng anh ta chỗ nào thế?"
Ánh mắt Diệp Vũ thản nhiên liếc tướng ngồi của Diệp Quả, không chút khách khí cốc một cái lên đầu cô ấy, "Con gái con đứa, ngồi đàng hoàng lại cho chị!"
"Úi.... Đau quá!" Diệp Quả ôm đầu, kêu đau một tiếng.
Diệp Vũ hung hãn trừng mắt nhìn Diệp Quả, lúc này mới nghiêm túc lên tiếng giải thích, "Thứ chị coi trọng là tiềm lực của anh ta. Tên nhóc này gian xảo hơn rất nhiều so với những gì em nhìn thấy...."
"Em thấy, người gian xảo nhất rõ ràng phải là chị chứ nhỉ?" Diệp Quả vừa nhỏ giọng thầm thì vừa xoè ngón tay ra đếm, "Hôm qua trước khi đến nhà họ Quân kêu em chuẩn bị nhiều thứ như thế, dây chuỗi hổ phách sáp ong giả....., thuốc bổ hàng ngoại đắt đỏ hết hạn...."
Còn chưa nói hết, Diệp Quả lại chịu thêm một hạt dẻ trên đầu, "Chị cả! Sao chị lại đánh em nữa?! Người ta đã ngồi đàng hoàng rồi mà!"
Diệp Vũ bật cười thoải mái hiếm thấy, "Ai kêu khả năng ghi nhớ của em tốt thế? Chút chuyện của ngày hôm qua, em lại nhớ rõ như đã vậy còn dám chế nhạo chị, không đánh em thế thì đánh ai đây?"
Hai chị em đang đùa giỡn vui vẻ, Lạc Nam vừa ngậm kẹo mút vừa gõ cửa đi vào, "Cô cả, người nhà họ Tô đến rồi... Nói là muốn gặp cô."
Diệp Vũ dừng lại động tác tay, khẽ nhướng mày, "Ồ? Là ai?"
"Là.... Một cô gái trẻ." Lạc Nam đáp.
"Chỉ một mình cô ta?" Nụ cười của Diệp Vũ lạnh dần.
Còn đang nói, ngoài hành lang đã truyền đến tiếng giày cao gót lộc cộc, chưa đợi Diệp Vũ kịp phản ứng lại, một bàn tay trắng nõn nhỏ xinh đã đẩy cửa vào, dáng người giống như Tiểu Bạch Hoa(*) của Tô Tình đột ngột xông vào, trên gương mặt còn trưng ra nụ cười tươi tắn dịu dàng, thân thuộc mà tiến về phía trước, "Diệp Vũ, chị đến rồi nè, bất ngờ chưa?"
(*) chỉ những cô gái yếu đuối vô dụng không có chút lợi ích gì cho mọi người mà ngược lại còn dở chứng đỏng đảnh tiểu thư, nôm na như từ bánh bèo.
Nhìn thấy Tô Tình đột nhiên xông vào, sắc mặt Diệp Vũ trầm xuống ngay tại chỗ, ánh mắt lạnh buốt liếc về phía Lạc Nam.
Cái miệng nhỏ xinh đang ngậm kẹo mút của Lạc Nam cứng đờ tại chỗ, lập tức trở nên thẹn quá hóa giận, giận đùng đùng trừng mắt nhìn Tô Tình, hai tay nắm chặt thành nắm đấm làm ra tiếng kẽo kẹt, "Này! Người phụ nữ này sao thế hả? Không phải tôi đã nói cô đợi ở đại sảnh à? Ai cho cô vào đây thế hả? Mẹ kiếp, thật xúi quẩy, vừa mới làm việc ngày đầu tiên đã xuất hiện người làm hỏng việc rồi...”
Phòng sách xử lý công vụ của cô cả bị người ngoài xông vào, mẹ kiếp, chuyện này đổi lại là người chủ nào cũng đều sẽ nổi giận thôi! Nói nhẹ thì là người làm vệ sĩ kiêm trợ lý như cô đây thất trách! Nặng thì ai mà biết người vệ sĩ này có phải là cùng một giuộc với người ngoài hay không đây chứ?
Ngẫm nghĩ 50 vạn một năm, năm thứ hai sẽ là 100 vạn, mức lương kếch sù sẽ được tăng dần theo từng năm, Lạc Nam xót muốn chết, lỡ như thật sự là bị người phụ nữ này cuốn đi chút ít cơ mật thương mại gì gì đó, có bán cả Lạc Nam cũng không đủ để đền!
Còn chưa đợi lời nói của Lạc Nam dứt, ánh mắt Tô Tình khác thường nhìn Lạc Nam một cái, bỗng nhiên vành mắt ửng đỏ, gọi là hoa lê đái vũ, một dáng vẻ bị bắt nạt, "Diệp Vũ, chẳng lẽ em không coi chị là chị em nữa rồi sao? Đến một cấp dưới thấp kém như vậy cũng dám cả gan không cung kính với chị.... Dù là Tiểu Ưu lái xe tông vào em nhưng em cũng không nên giận lẫy sang chị chứ, lại còn làm nhục chị nữa!"
Diệp Vũ cười khinh một tiếng, khép lại văn kiện trên bàn, nhanh nhẹn đứng dậy, đến nhìn cũng lười nhìn Tô Tình một cái, "Nếu như chị đã nói là tôi làm nhục chị, vậy tôi cũng phải dứt khoát làm nhục một cách triệt để chứ.... Lạc Nam, cô còn phí lời gì nữa, đem người vứt ra ngoài cho tôi!"
"Vâng! Cô cả!" Lạc Nam cười hì hì đồng ý, xoa xoa hai tay, cả gương mặt là nụ cười gian xảo xông về phía Tô Tình.
Vừa nghe thấy muốn đem mình vứt ra ngoài, mặt Tô Tình tái nhợt, mặc kệ nước mắt như mưa trên mặt, cao giọng, "Diệp Vũ! Là bà nội em kêu chị đến tìm em mà, em không thể đối xử với chị như thế được! Em làm vậy là không hiếu thuận, sẽ bị người đời mắng nhiếc chết đấy!"
"Có bản lĩnh thì chị kêu bà nội đến đây tìm tôi." Diệp Vũ lạnh lùng nhìn Tô Tình, chỉ là xã giao lấy lệ với cô ta cũng lười, cười nhạt u ám nói, "Lúc lăn về thì nói với ông nội muốn đòi lại Tô Ưu thì bảo ông ta bày tỏ chút thành ý, đích thân dùng mấy quặng mỏ ở Bắc huyện Lê Tuyền đến đổi! Đừng có nói nhảm với tôi, nếu không ngày mai tôi sẽ cho ảnh khoả thân của thiên kim nhà họ Tô xuất hiện trên trang nhất của tờ báo đấy!"
Sắc mặt Tô Tình cứng đờ, nghe thấy bốn chữ Bắc huyện Lê Tuyền này thì sắc mặt tái xanh!
 
1
Phía sau huyện Lê Tuyền chính là một khu quặng mỏ rộng lớn, toàn bộ đều là sản nghiệp của nhà họ Tô mà nhà họ Tô cũng lập nghiệp nhờ vào than đá và quặng sắt, quặng mỏ chính là gốc gác của gia tộc. Diệp Vũ muốn quặng mỏ của nhà họ Tô vậy đã đạt đến mức muốn xé miếng mỡ béo bở này xuống.
Chuyện Tô Ưu chọc Diệp Vũ là một tay Tô Tình trù tính ra, bây giờ nhà họ Tô vì thể diện của gia tộc mà phải dùng một khu quặng mỏ lớn để đổi lại..... Ông nội mà biết được, người đầu tiên không tha cho chính là cô ta!
"Không, không đâu. Diệp Vũ, em vẫn luôn lương thiện, chính là người hào phóng rộng lượng đừng so đo với Tiểu Ưu nữa, được không em? Tiểu Ưu chỉ là nhất thời hồ đồ thôi, em nể mặt chị bỏ qua cho nó đi mà!" Vừa nói Tô Tình lại khóc lóc như mưa lần nữa, thương xót biết bao.
Khả năng thay đổi sắc mặt thế này khiến Lạc Nam ngỡ ngàng đứng ở đó, nhìn mà than thở.
Diệp Vũ cười lạnh, đập mạnh xuống bàn, "Chỉ tý nữa thôi là tôi chết trên đường đến lễ kết hôn đấy, sao chỉ dựa vào một câu nói của chị thì tôi lại phải tha cho cô ta?! Huống chi, Tô Tình tôi thật sự không biết mặt mũi của chị đáng giá bao nhiêu tiền đấy?"
Cái đập tay xuống bàn kia khiến cho Tô Tình run rẩy, cô ta cũng không biết từ khi bắt đầu hôn lễ kia Diệp Vũ đã trở nên đáng sợ thế này từ bao giờ? Đến nước mắt của chính mình cũng không thể lừa gạt được Diệp Vũ nữa!
"Diệp Vũ, em.... Chẳng lẽ em không sợ bà nội tức giận rồi dạy dỗ em hay sao?" Tô Tình cũng hơi cáu, lại ngu xuẩn dám nói ra những lời thế này.
Nghe đến hai chữ bà nội, đáy mắt Diệp Vũ lộ ra sự lạnh lẽo, tiến về phía trước bàn, tay bóp chặt lấy cổ họng Tô Tình, hai mắt hơi híp lại, khóe môi cong lên tạo thành một nụ cười mỉm tàn nhẫn, sáp lại gần tai nhẹ giọng thì thào, "Chị dám đi tìm bà nội một lần thì tôi sẽ khiến cho quặng mỏ nhà họ Tô đóng lại một vùng! Không tin thì chị cứ thử mà xem, để xem Diệp Vũ tôi đây rốt cuộc có năng lực thế hay không!"
"Em...." Cổ họng Tô Tình bị siết đến gần như không nói được thành lời, đáy mắt lại chất chứa sự sợ hãi: Cô ta không biết bắt đầu từ khi nào, Diệp Vũ từng chỉ là con ong cái kiến ở trong lòng bàn tay cô ta, không ngờ đã trở nên dữ tợn đáng sợ như thế này!
"Cô cả, để tôi đi." Lạc Nam tiến lên trước một bước, một tay xách ót của Tô Tình, cười mỉm chi ra hiệu mắt với Diệp Vũ, "Việc làm bẩn tay như vứt rác này sao có thể làm phiền cô cả đây được chứ?"
Diệp Vũ bị câu nói kia của Lạc Nam buồn cười suýt tí nữa phá hỏng, hậm hực trừng mắt Lạc Nam sau đó buông lỏng tay.
Dưới tiếng thét chói tai của Tô Tình, Lạc Nam không chút khách khí xách cổ Tô Tình lên trực tiếp đem cô ta vứt vào sọt rác dưới lầu của chung cư, sau đó giống như uy hiếp lên một nắm đấm chỗ bụng dưới của Tô Tình rồi tiện tay móc điện thoại ra từ trong túi ra, chụp lại cảnh tượng Tô Tình đang ôm bụng ở lăn lộn ở trong thùng rác cuối cùng mới phủi phủi mông đi thẳng lên lầu.
Ngồi trong thùng rác vừa dơ vừa thối, trên đầu còn đang treo một chiếc "ô nhỏ" không biết ai đã dùng qua, một tiếng thét đau xót khiến cho lần này Tô Tình thật sự bật khóc....
Khung cửa sổ nào đó ở trên lầu, Diệp Vũ, Diệp Quả, Lạc Nam ba cái đầu nhỏ của ba người dàn hàng thò ra ngoài, tươi cười rạng rỡ, ánh nắng mặt trời rọi trên hàm răng trắng đều tăm tắp có chút chói mắt.
2
"Tiễn" Tô Tình đi xong, Diệp Vũ lập tức dắt hai đứa nhóc lừa đảo Lạc Nam và Diệp Quả di chuyển chỗ ở, người khác không rõ tính tình cực phẩm của bà nội nhà mình chứ Diệp Vũ cô có thể không biết được sao? Chỉ cần Tô Tình về tới biệt thự nhà họ Diệp rơi nước mắt một chút  thì vị bà nội cực phẩm của mình kia sẽ có thể tới giết ngay tức khắc, đòi sống đòi chết để ép hai đứa cháu gái ruột quỳ xuống khấu đầu xin lỗi con gái nhà họ Tô ngay!
Đối với người bà rác rưởi cực phẩm kia của mình, người vai dưới như là Diệp Vũ đấu không lại, cãi không được, không có dư thời gian để đấu với bà, cũng là vì tạm thời không muốn chơi đùa với bà thế thì chi bằng dứt khoát không cho bà nội tìm thấy mình, ở nhà làm ầm ĩ vài ngày rồi cũng sẽ yên tĩnh lại thôi.
⬅ Trước Tiếp ➡