⬅ Trước Tiếp ➡
Trước mắt, việc quan trọng đầu tiên mà Diệp Vũ cần làm chính là nắm chặt sản nghiệp của nhà họ Diệp ở trong tay, có được chỗ dựa của cải thì đến lúc đó Diệp Vũ lại bắt tay vào việc chỉnh đốn lại đám binh tôm tướng tép này, cũng sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của Diệp Vũ, mấy tiếng sau khi Tô Tình rời đi, Diệp Vu mang theo một đống văn kiện cùng với Lạc Nam và Diệp Quả chỉ vừa đi khỏi, cách chung cư không xa liền nghe được một tiếng kêu khóc chửi bới quen thuộc vang lên từ nơi xa đó, trong tiếng chửi bới kêu khóc còn lẫn rất nhiều câu từ không thể tả được trong đó khiến cho không ít người lớn có con cái trong nhà nhíu chặt lông mày, nhanh chóng dùng tay bịt lại lỗ tai của con mình, sợ làm hư đứa trẻ....
Nghe thấy âm thanh chửi bới gào thét thân thương kia, Diệp Quả và Diệp Vũ bốn mắt nhìn nhau, cạn lời bĩu môi, mắng đến cực phẩm thế này ngoại trừ người bà nội cực phẩm kia ra thì còn có thể là ai đây?
"Đủ rồi, đừng nói nhảm nữa mau chuồn thôi." Diệp Vũ lao về chiếc xe màu đen trước mặt ra lệnh, "Bị bà nội nhìn thấy thì hai chúng ta muốn đi cũng không thể rời đi được nữa đâu."
Cô bé Diệp Quả cả gương mặt cũng đầy vẻ phiền chán, đi về trước mấy bước, vọt vào trong xe thương vụ.
Diệp Vũ không nói gì thêm cũng trực tiếp lên xe, Lạc Nam vừa muốn khởi động chiếc xe thương vụ này lên, bà cụ Diệp ngồi chửi mắng gào khóc ở phía xa xa, ánh mắt nhanh nhẹn hiếm thấy liếc được bóng dáng của Diệp Vũ lập tức soạt một tiếng từ nền đất bật dậy, chống gậy điên cuồng lao về phía bên này, vừa chạy từng bước nhỏ vừa gào khóc, "Diệp Vũ, cái đứa nhóc không biết xấu hổ kia, thứ hèn hạ ti tiện kia, đứng lại cho tao! Để tao bắt được xem xem tao có lột da mày ra không!"
Lời nói thóa mạ không suy nghĩ thế này, hoàn toàn khiến cho người dân ở lân cận chỉ chỉ trỏ trỏ, cũng may là khu dân cư này là chỗ ở cho công nhiên viên chức của tập đoàn Diệp Thị, nhân viên cấp dưới của Diệp Thị sớm đã nghe nói đến bà cụ cực phẩm này, lần này là hoàn toàn được nhìn được mở mang tầm mắt.....
"Cô cả?" Lạc Nam ở buồng lái nhướng mày, tỏ vẻ do dự.
Còn chưa đợi Diệp Vũ lên tiếng, mặt của em út Diệp Quả đã đen lại, từ trong kẽ răng gằn ra từng chữ, "Đi!"
Lạc Nam nhún vai, vẫn còn đang ngậm kẹo mút trong miệng, tức tốc nổ máy đạp mạnh chân ga trực tiếp lao ra ngoài, biến mất trong giữa biển xe cộ mênh mông....
Bỏ lại dáng vẻ đuổi theo đuôi xe giậm chân gào to của bà cụ Diệp.
 

Thỏ khôn có ba hang, chính là nói Diệp Vũ.
Nơi ở mới của Diệp Vũ là một tiểu khu cũ ở ngoại ô thành phố Bắc Ninh, lịch sử hơn hai mươi năm, các tòa nhà tám chín tầng ở trong thành phố phồn hoa như thành phố Bắc Ninh này, đã được coi là tòa nhà thấp bé, lại cộng thêm cơ sở hạ tầng cũ kĩ trong tiểu khu, môi trường nhiều bụi, gần như khiến giá nhà nơi đây trở thành một trong những nơi có giá nhà thấp nhất ở thành phố Bắc Ninh.
Không ai có thể tưởng tượng được, chính là tiểu khu vừa dơ vừa loạn vừa kém như thế này, Diệp Vũ – người đứng đầu hào môn Diệp thị, sau khi dọn ra khỏi chung cư của tập đoàn, liền bí mật vào ở nơi này.
Áo sơ mi trắng, quần bò cộng thêm giày thể thao đơn giản, mái tóc đen dài buộc gọn sau đầu thành đuôi ngựa dài, đội mũ bóng chày trên đầu, giống nhau trên người không có hàng xa xỉ, ba người Diệp Vũ, Diệp Quả và Lạc Nam đều ăn mặc như thế này, chiếc Bentley màu trắng được thay thế bằng một chiếc Chery QQ màu xanh lá nhạt, giá trị thị trường là năm vạn hai… giá cả này, chỉ giống như tiền tiêu vặt mỗi ngày của cô nhóc Diệp Quả.
Gia đình sống ở cửa đối diện, cho đến này đều cho rằng ba cô gái này, là viên chức nhỏ bình thường ở công ty nào đó gần đây, chạy ra ngoài một mình thuê phòng ở, thậm chí bà cụ của nhà đó còn rất nhiệt tình thu xếp, muốn giới thiệu cho Diệp Vũ một người bạn trai điển trai.
Diệp Vũ: “…”
Cho nên, khi một hàng siêu xe màu đen của nhà họ Tô dừng ở dưới lầu của tiểu khu, trong nháy mắt thu hút sự chú ý của cả một tiểu khu, quản lý tiểu khu như một đứa bé nhảy nhót chạy đến, còn không đợi đến gần, lại bị mấy vệ sĩ đi xuống từ xe phía sau chặn lại cách đó hơn hai mươi mét, chiếc siêu xe ở giữa mở cửa xe, người đàn ông trung niên mặc tây trang mang giày da chầm chậm xuống xe đi đến, mặt đầy kiêu căng và khinh thường, lúc xuống xe, còn ngước mắt nhìn khu dân cư cũ xưa này, chán ghét cau mày, nhận lấy khăn tay màu trắng mà trợ lý ở sau lưng đưa đến, để che mũi và miệng.
Lý Nhược Hi cũng xuống xe, chú ý đến vẻ mặt đầy không vui của người đàn ông trung niên, không khỏi nhướng mày, làm ra một động tác xin mời: “Ngài Tô Tấn Giang, mời bên này, cô cả đang ở tầng trên cùng.”
Tô Tấn Giang vừa đi được một bước, đột nhiên dừng bước chân, cau mày, da đầu có hơi tê dại nói: “Trợ lý Lý, không có thang máy sao?”
“Đương nhiên… không có.” Trên khuôn mặt nghiêm túc cứng nhắc của Lý Nhược Hi, lộ ra ý cười hiếm có: “Đây là cô cả tự mình quyết định, cô ấy nói cô ấy vẫn còn trẻ, rèn luyện thân thể một chút không có gì là không tốt.”
Tô Tấn Giang đột nhiên cảm thấy bắp chân có hơi run rẩy.
Từ tầng một lên đến tầng tám, Tô Tấn Giang sống trong nhung lụa nhiều năm sao có thể chịu nổi? Suýt nữa mệt đến đứt hơi, khi đến cửa hành lang, Tô Tấn Giang đã bắt đầu đỡ tường thở hồng hộc, Lý Nhược Hi chậm rì rì đi theo phía sau ông ta, cũng không thúc giục.
Còn chưa gặp được Diệp Vũ, vị mà nhà họ Tô phái đến này, đã mệt đến giống như chó bò, cũng không còn dáng vẻ khí thế ngạo mạn khi trước nữa.
Dường như tâm linh tương thông, hai cánh cửa trong hành lang mở ra cùng lúc, Lạc Nam đang ngậm kẹo mút trên miệng không có bất kỳ biểu cảm bất ngờ gì, ngược lại là bà cụ ở cửa đối diện vẻ mặt đầy sự ngạc nhiên, quan sát Tô Tấn Giang trông giống như một con chó trong bộ tây trang và giày da: “Ngài tìm ai vậy?”
Trợ lý của Tô Tấn Giang vội vàng bảo vệ trước người ông chủ nhà mình, ngược lại là Lạc Nam bĩu môi, mỉm cười với bà cụ cửa đối diện: “Bà nội Lý, người này đến tìm chúng cháu, bà nhanh trở vào đi nghỉ đi.”
“Yo!” Bà cụ Lý đáp một tiếng, cuối cùng nhìn Tô Tấn Giang một cái, mặt đầy ghét bỏ nói: “Nhóc Lạc à, bà thấy người này không giống người tốt gì, ba cô gái các cháu nhớ cẩn thận một chút, không được thì hét lên, bà nội Lý thay các cháu báo cảnh sát!”
Tô Tấn Giang mặt đầy vạch đen.
Lạc Nam khì khì bật cười, đáp một tiếng, nghiêng người qua: “Ngài Tô, mời ngài và trợ lý của ngài vào trong đi, người khác không cần vào, mời đợi ở ngoài cửa.”
Khi Tô Tấn Giang và trợ lý cùng nhau đi vào, trong phòng khách, hai chị em nhà họ Diệp ngồi trên sô pha ở phòng khách, em út Diệp Quả ngoan ngoãn cầm đọc một quyển sách quản lý, Diệp Vũ lại cầm điều khiển từ xa trên tay, vô cùng nhàm chán xem phim truyền hình dài tập đầy máu chó.
“Ngài Tô, ngài đã đến trễ hai tiếng.”
Diệp Vũ ngẩng đầu, trừng mắt nhìn chằm chằm Tô Tần Giang, trên gương mặt nhỏ tươi sáng lại quyến rũ, hiện lên ý cười thản nhiên, giọng điệu bình đạm giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Tô Tấn Giang không quan tâm đến lời nói của Diệp Vũ, ngược lại tự mình ngồi lên sô pha, bắt chéo hai chân, trợ lý đưa ông ta một điếu xì-gà, tự mình hút, rất tùy ý cười nói: “Diệp Vũ, hai nhà Tô Diệp liên hôn, cô của tôi là bà nội của cô, dựa theo vai vế, cô nên gọi tôi là chú họ mới đúng.”
Diệp Vũ cười như không cười cong khóe môi, ánh mắt lạnh lùng: “Ôi… ngài Tô, ngài Tô đây là nhận thân thích với Diệp Vũ tôi sao?”
1: Giao chiến
“Haha, nhóc Diệp, cô là một con nhóc ranh, có gì đáng để nhà họ Tô tôi nhận thân thích chứ?” Tô Tấn Giang không khỏi có hơi không vui, hồi tưởng lại hôm nay bản thân từ bỏ phẩm giá chạy đến một nơi mà chim cũng không thèm ị như thế này, còn leo lên tám tầng lầu, chính là vì gặp con nhóc ranh này, trong lòng không khỏi càng thêm nổi cáu: “Cho cô ba phần mặt mũi, đừng cho rằng bản thân gả vào nhà họ Quân, liền có thể ra oai trước mặt Tô Tấn Giang tôi!”
Diệp Vũ đặt điều khiển từ xa trong tay xuống, thờ ơ nở nụ cười: “Vậy sao, Diệp Vũ tôi tràn đầy sức sống tuổi trẻ, mới hai mươi tuổi liền gả vào nhà họ Quân, tiếp nhận Diệp thị, dựa vào quyền thế của nhà họ Quân và nhà họ Diệp… thật không biết, ngài Tô có thể nói năng tùy tiện như vậy, là cậy vào cái gì vậy? Nói một câu khó nghe, ngài Tô có tư cách gì ở trước mặt Diệp Vũ tôi, bày ra tư thế của một trưởng bối chứ? Ngay cả gia chủ nhà họ Tô, đều không dám nói năng tùy tiện trước mặt Diệp Vũ tôi, hừ, con cháu như các người… quả nhiên là càng sống càng thụt lùi rồi!”
Tô Tấn Giang ngước mắt, sắc mặt trầm xuống: “Nhóc Diệp, có phải cô tự cao quá rồi hay không? Chẳng qua là con nhóc ranh mới hai mươi tuổi, ngay cả cha của cô cũng không dám nói chuyện với tôi như vậy, cô nghĩ cô là ai chứ, lại dám nói chuyện với trưởng bối như vậy? Xem ra, gia giáo của nhà họ Diệp cô quả thật chỉ có như vậy, lát nữa tôi còn muốn nói chuyện này với bà nội của cô!”
Diệp Quả chớp chớp mắt ở bên cạnh, đặt sách trên tay xuống, ngoan ngoãn không nói chuyện, trái lại tỉ mỉ quan sát “chiến tranh” giữa hai người, cuối cùng ánh mắt dán vào trên người chị cả Diệp Vũ, trong ánh mắt chứa đầy sự sùng bái.
Đôi ba câu nói, Tô Tấn Giang và Diệp Vũ đã gần như trở mặt.
Nghe nói Tô Tấn Giang lại giống như Tô Tình, bất động nhắc đến bà nội cực phẩm nhà mình, Diệp Vũ thật sự cáu rồi, dựa người lên lưng ghế sô pha, ánh mắt lạnh lùng: “Ngài Tô, ông và cháu gái thật sự không hổ đều là họ Tô, ngay cả thủ đoạn cũng giống nhau… ngoại trừ đi đến nhà tôi, méc bà nội tôi, nhà họ Tô ông cũng không có bản lĩnh khác đúng chứ?”
“Cô…” Tô Tấn Giang bị lời này chèn ép đến không có gì để trả lời.
Sắc mặt Diệp Vũ lạnh lẽo, trong giọng nói thản nhiên mang theo sự kiêu ngạo và sắc bén chỉ thuộc về cô: “Ngài Tô, Diệp Vũ tôi là gia chủ đương nhiệm của nhà họ Diệp, tất cả sản nghiệp của Diệp thị đều trên tay tôi, hiện tại nhà họ Quân là nhà chồng của tôi, Quân Minh Dực là chồng của tôi, những thứ này đương nhiên là thứ mà tôi cậy vào, ngược lại tôi không biết, ngài Tô nghĩ mình là ai, đến xin gặp Diệp Vũ tôi, lại còn không kiêng nể gì đến trễ hai tiếng, còn bày ra vẻ trưởng bối gì trước mặt tôi chứ!”
“Vẫn còn làm phiền ngài Tô ghi nhớ: Hiện tại, là nhà họ Tô ngài đến cầu Diệp Vũ tôi, nếu đã là cầu người, thì phải có thái độ cầu người, muốn mượn thế để đè ép tôi! Ném thể diện của tôi! Bắt nạt tôi nhỏ tuổi sao? Hôm nay tôi đành phải để ngài Tô thất vọng rồi…”
Sắc mặt Tô Tấn Giang u ám, mặt đen đến dọa người, ông ta không ngờ, một con nhóc ranh tầm thường mới hai mươi tuổi, lại khó đối phó như vậy!
Diệp Vũ nhanh nhẹn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, cũng không thèm nhìn Tô Tấn Giang: “Trở về nói với gia chủ nhà họ Tô của ông, Diệp Vũ tôi sẽ thẳng thắng một lần cuối cùng với ông ta, muốn cô nhóc Tô Ưu kia trở về, lấy quặng mỏ ở phía Bắc huyện Lê Tuyên và phía Tây Nam huyện An Dương đến đổi! Trong vòng ba ngày, nếu như tôi không thể nhìn thấy hợp đồng chuyển nhượng quyền khai thác quặng mỏ của nhà họ Tô, thì đừng trách tôi dùng một vài thủ đoạn… đến lúc đó tôi thật sự không biết thể diện của nhà họ Tô còn lại được bao nhiêu.”
Phía Bắc Huyện Lê Tuyên và phía Tây Nam huyện An Dương? Sắc mặt Tô Tấn Giang đều xanh rồi, trái tim không khỏi dâng lên cảm giác nghi ngờ và hoảng sợ, quặng mỏ huyện An Dương bị nhà họ Tô lấy đến tay, việc này tuyệt đối là bí mật trong bí mật, ngay cả trong gia tộc cũng rất ít người biết, làm sao Diệp Vũ biết được?
Con nhóc ranh này, quả nhiên không đơn giản!
2: Giao chiến
“Không phải chỉ có phía Bắc huyện Lê Tuyên thôi sao? Sao lại nhiều thêm một quặng mỏ ở phía Tây Nam huyện An Dương chứ?” Tô Tấn Giang không dám coi thường Diệp Vũ nữa, vô cùng cẩn thận hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡