⬅ Trước Tiếp ➡
Ông cụ Tô và mấy người con cháu đứng ở cửa phòng khách trừng mắt nhìn về phía Diệp Vũ với vẻ mặt đầy giận dữ, Mà khi thấy Diệp Vũ chẳng hề chớp mắt lấy một cái khi nghe thấy tiếng chất vấn của mình thì ông ta tức phát điên quát lên: "Cô Diệp, ngay cả ông nội cô lúc còn sống cũng không dám kiêu ngạo và làm càn ở nhà họ Tô. Tôi không ngờ rằng hôm nay một cô gái trẻ người non dạ vắt mũi chưa sạch như cô lại dám giễu võ giương oai ở nhà họ Tô chúng tôi như vậy. Cô nghĩ là nhà họ Tô dễ bắt nạt như vậy sao?"
Nghe thấy giọng chất vấn tràn đầy tức giận ông cụ Tô, đám khách khứa trong phòng khách liền nhanh chóng đặt sự chú ý của mình về phía cửa. Lúc trước họ còn thắc mắc rằng tại sao cô cả nhà Diệp đã trở lại, mà lại không thấy bóng dáng đâu. Trong đầu mỗi người đều nảy ra một ý nghĩ: Chẳng lẽ nhà họ Tô lừa họ?
Khi họ vẫn còn đang âm thầm đặt nghi vấn rằng ông cụ Tô chỉ mượn chuyện này để mời họ tới, thì họ liền chú ý tới sự xuất hiện của Diệp Vũ ở cửa phòng khách.
Quả nhiên là cô cả nhà họ Diệp có tham gia!
Diệp Vũ âm thầm cười lạnh, nhưng trên mặt lại chẳng có biểu hiện gì. Cô chỉ hờ hững vuốt ve chiếc vòng ngọc trên cổ tay, rồi cười nhạt: "Đúng như ông nói, lúc ông nội của tôi còn sống người nhà họ Tô đâu có năm lần bảy lượt chơi tôi... Nếu đã dám động chạm đến tôi, thì nhà họ Tô phải dự liệu sẵn việc tôi trả thù lại chứ."
Thấy bộ dáng cứng rắn không màng đến quan hệ giữa hai nhà của Diệp Vũ, thì ông cụ Tô đột nhiên thay đổi thái độ, sự lạnh lẽo trên khuôn mặt của ông ta nhanh chóng được thay thế bằng một nụ cười hòa ái, ông ta ra vẻ rộng lượng nói: "Con bé này, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thôi... Haha, chỉ là hiểu lầm thôi mà! Nhiều thế hệ nhà họ Tô và nhà họ Diệp vẫn luôn có quan hệ hết sức tốt đẹp, tính ra thì tôi còn là ông họ của cháu đấy..."
Diệp Vũ nhướng mày, rồi bâng quơ châm chọc: "Ồ, sao ông giống con trai mình vậy? Mỗi lần con ông đến nhà họ Diệp chúng tôi bàn chuyện làm ăn là thái độ lại giống như ông bây giờ, vừa bước vào cửa liền há mồm nói mình là bậc cha chú họ hàng của tôi. Với lại, sao ngày xưa tôi thường nghe người nhà họ Tô hay nói là nhà họ Diệp và nhà họ Tô thân thiết như thế này như thế kia, lúc nào cũng lấy nhà họ Diệp làm đầu cơ mà? Sao giờ người đứng đầu gia tộc nhà họ Diệp là tôi thì ông lại đổi giọng thành nhà họ Tô và nhà họ Diệp hả?"
Phụt... Nhiều vị khách không nhịn được khe khẽ bật cười. Những người nào đang có mặt ở đây mà từng tham gia đám cưới của nhà họ Diệp và nhà họ Quân, thì đều không hiểu rõ tính cách của Diệp Vũ, vì ngày đó cô không nói chuyện nhiều. Lúc này nghe thấy cách cô nói chuyện thì mới biết hóa ra tính cách của Diệp Vũ thú vị như vậy! Cô gái này còn biết cách chơi chữ ám chỉ người nhà họ Tô vong ân phụ nghĩa nữa chứ.
 
 
Đám con cháu đứng bên cạnh ông cụ Tô đã sớm tức phát điên, chúng hận không thể xông lên xé Diệp Vũ ra thành trăm mảnh. Chỉ có sắc mặt của ông cụ Tô là vẫn bình tĩnh chẳng hề thay đổi, không hổ là cáo già gió chiều nào che chiều đấy trong nhiều năm. Không những không tỏ vẻ tức giận mà ông ta còn cười ha hả, rồi vuốt râu nói: "Con bé này đúng là được ông nội dạy dỗ có khác, thật có khí phách! Tuy nhiên, kiêu ngạo và khí phách thì cũng nên có chừng mực thôi, việc làm hôm nay của cháu có phải là quá mức rồi không?"
"Ồ? Tôi thật sự muốn hỏi rõ rằng Diệp Vũ tôi có chỗ nào làm không tốt?" Diệp Vũ vừa hỏi ngược lại vừa nở một nụ cười ngọt ngào và đầy quyến rũ.
2: Kết thù sống mái không chết không ngừng (2)
Khi ông cụ Tô đảo mắt nhìn về phía hai người hầu và người thanh niên bị bẻ trật khớp cánh tay thì đáy mắt toát ra vài tia sáng lạnh lẽo, ông ta khẽ gật đầu nói: "Nói thế nào đi nữa thì Nhạc Nhi cũng là trưởng tôn nhà họ Tô lại còn là chú rể của ngày hôm nay, cháu đánh nó thành như vậy thì chẳng phải là ỷ thế hiếp người sao!"
"Ồ? Tôi chính là ỷ thế hiếp người đó, vậy thì sao?"
Vừa nói dứt lời, Diệp Vũ liền nhấc chân đạp một cái lên mặt Tô Nhạc!
Đây rõ ràng là một động tác hết sức thô lỗ, nhưng Diệp Vũ lại khiến người ta có cảm giác rằng hành động này sạch sẽ, lưu loát và xinh đẹp giống như đang nhảy múa vậy. Mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều mượt mà tự nhiên như nước chảy mây trôi...
Động tác thật đẹp mắt!
Các vị khách đang đứng xung quanh đều âm thầm khen ngợi ở trong lòng.
"Diệp Vũ, cô thật quá đáng! Cô thật sự không để nhà Tô vào mắt có phải không?!" Ông cụ Tô tức giận gầm lên!
Diệp Vũ cao ngạo nâng cằm lên, khóe môi treo một nụ cười lạnh lẽo, rồi lớn tiếng nói: "Nhà họ Tô là cái quái gì chứ? Chẳng qua chỉ là một con chó mà ông tôi nuôi khi còn sống, mà cũng dám bắt nạt Diệp Vũ này sao? Chuyện hôm nay, chỉ là một đòn cảnh cáo dành cho các người thôi! Nếu còn có lần sau, thì tôi và nhà họ Tô liền kết thù sống mái không chết không ngừng!"
Kết thù sống mái không chết không ngừng sao?
Mấy chữ này vừa vang lên thì không chỉ ông cụ Tô mà còn rất nhiều thuộc tầng lớp thượng lưu ở đây đều đổ mồ hôi lạnh đầm đìa... Trước đó, họ còn tưởng rằng Diệp Vũ chỉ là một con nhóc hai mươi tuổi vắt mũi chưa sạch, nên sau này dù cô có nhà họ Quân hỗ trợ chống lưng hay có chút thông minh thì cũng vẫn chỉ là con nhóc mà thôi...
Nhưng chuyện của ngày hôm nay đã khiến họ nhận ra một điều: Đúng là cô cả nhà họ Diệp còn rất trẻ, nhưng cô ta là một người điên!
Kẻ điên! Tính cách thực sự rất điên cuồng! Ai dám động chạm đến Diệp Vũ, thì cô sẽ ngay lập tức hóa thân thành sói đói cắn mất của người đó một miếng thịt! Ai dám thương tổn đến Diệp Vũ, thì cô sẽ kết thù với người đó không chết không ngừng!
Còn kết quả cuối cùng thì... không ai muốn nghĩ sâu, vì với quyền thế và sức ảnh hưởng của nhà Diệp thì rất nhiều người có mặt đây đều không thể sánh nổi.
Càng quan trọng hơn là trong số những người ở đây có mấy ai dám sẵn sàng đối nghịch với một người điên, lại còn kết thù không chết không ngừng nữa chứ? Diệp Vũ có đủ can đảm xem nhẹ sản nghiệp của nhà họ Diệp, nhưng họ thì lại không dám! Thứ quan trọng nhất của nhà họ Diệp chính là công thức chế thuốc, công thức làm rượu, nên miễn là công thức bí mật còn nằm trong tay của Diệp Vũ thì dù có táng gia bại sản cô cũng chẳng cần lo, chỉ cần vài chục năm là cô có thể gây dựng lại cơ ngơi và lấy lại vinh quang cho nhà họ Diệp. Nhưng những gia tộc khác thì không giống vậy, một khi họ đấu đến táng gia bại sản thì sẽ chẳng còn cơ hội nào để gia tộc của họ vực dậy. Cái gì? Gây dựng lại từ đầu á? Đi tắm rồi nhắm mắt lại ngủ thì cái gì cũng có. Nói cách khác là nằm mơ đi!
Nhìn biểu tình hung hãn và lạnh lẽo trên khuôn mặt của Diệp Vũ thì các vị khách đều âm thầm vì nhà họ Tô cầu nguyện. Ai chọc vào kẻ điên này, thì người đó xui xẻo...
Quân Minh Dực
Ông cụ Tô hoàn toàn không dự kiến được kết quả này. Ông ta đã nghĩ ra rất nhiều trường hợp và âm thầm tính toán ra rất nhiều cách để đối phó với Diệp Vũ. Nhưng ông ta không ngờ rằng Diệp Vũ lại dùng cách trực tiếp và bạo lực nhất, đó chính là liều mạng! Hành động của Diệp Vũ tỏ rõ rằng ai dám động đến cô, thì cô sẽ liều mạng với kẻ đó!
Đáng lẽ một cô gái tuổi đôi mươi vẫn còn đang ở độ tuổi đẹp nhất của đời người thì nên trân trọng sinh mệnh của bản thân chứ, tại sao lại tàn nhẫn và hung hãn đến vậy? Nhìn thái độ của Diệp Vũ thì mọi người liền ngầm hiểu rằng cô không quá coi trọng sản nghiệp và tính mạng của chính bản thân mình.
Khi một người không có điểm yếu thì người đó đang ở trạng thái cực kỳ khủng bố.
"Dù là thế thì cô cũng đâu thể đánh người như vậy?" Một giọng nói cao vút xen lẫn chút oan ức và phẫn nộ đột ngột vang lên trong đám khách khứa: "Dù cho nhà họ Diệp các cô xem thường người khác, thì cũng không cần đánh người thành như vậy chứ?"
Cùng lúc với câu chất vấn này vang lên một người phụ nữ xinh đẹp bước ra từ giữa đám khách mời, người này mặc một chiếc váy cưới màu trắng có đuôi váy kéo lê trên sàn nhà. Khi cô ta chậm rãi đi về phía chú rể là Tô Nhạc và nhìn thấy anh ta đang liên tục vã mồ hôi vì đau đớn, thì cô ta liền đau lòng lau sạch những giọt mồ hôi trên trán anh ta, sau đó tức giận quay ngoắt sang trừng mắt nhìn Diệp Vũ với ánh mắt đầy sắc bén rồi gào lên: "Cô Diệp, tôi biết nhà họ Diệp có thế lực và sức ảnh hưởng rất lớn và cũng thừa nhận rằng cô là một người rất lợi hại, nhưng cô cũng không thể tùy tiện đánh người như vậy? Chẳng lẽ xã hội này không còn luật pháp nữa hay sao?! "
Diệp Vũ nhếch môi cười lạnh, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn lấy một cái, cô chỉ lẳng lặng nhìn chăm chú ông cụ Tô, rồi cười nhạt: "Ông Tô, ông nghĩ thế nào?"
Ông cụ Tô hơi chần chừ, rồi cắn chặt răng nói: "Cô Diệp, cô làm vậy là hơi quá đáng!"
Rõ ràng là ông cụ Tô không muốn cúi đầu chịu thua trước mặt những vị khách ở đây. Đúng như người ta vẫn hay nói con vịt chết rồi nhưng mỏ vẫn cứng, ông ta vẫn khăng khăng cho rằng Diệp Vũ quá kiêu ngạo và ương ngạnh.
Nghe vậy Diệp Vũ cũng không tức giận, cô chỉ liếc mắt nhìn Lạc Nam rồi ra lệnh: "Lạc Nam, đi dạy cho họ biết như thế nào là quá đáng đi."
Lạc Nam mỉm cười đắc ý, rồi nhấc chân đá một phát vào bụng của Tô Nhạc!
Cú đá này của Lạc Nam không thể so sánh với cú đá hời hợt lúc nãy của Diệp Vũ, cú đá này vừa tàn nhẫn vừa không nương tay nhưng lại khéo léo tránh đi các cơ quan nội tạng quan trọng. Nó sẽ khiến Tô Nhạc đau chết đi sống lại, nhưng lại không làm tổn thương đến tính mạng của anh ta...
"Diệp Vũ!" Cô dâu mới thấy vậy liền hét lên!
Diệp Vũ vẫn thảnh thơi vuốt ve chiếc vòng ngọc trên cổ tay, chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái như là sợ bị bẩn mắt vậy. Cô khinh thường nhìn về phía ông cụ Tô, rồi cười nhạt: "Con gái của một phú hào còn chưa đủ tư cách hô to gọi nhỏ trước mặt tôi. Ông Tô, ông phải cẩn thận dạy dỗ cô cháu dâu này mới được, đừng nên rước người được nhà ngoại cưng chiều đầy người thói hư tật xấu về nhà. Dù gì thì nhà họ Tô cũng được gia đình tôi một tay nâng đỡ đề bạt, nếu gia đình ông rước loại người này về nhà thì chẳng phải nhà họ Diệp cũng bị mất mặt theo sao? "
Thấy cháu trai lại bị đá thêm một phát nữa lên người, ông cụ Tô đều cảm thấy đau thay cho cháu mình. Nghe thấy những lời mỉa mai của Diệp Vũ thì ông ta không khỏi nổi trận lôi đình: "Cô Diệp, cô làm vậy chẳng phải là khinh người quá đáng sao!"
"Tôi còn có thể quá đáng hơn đấy, ông có tin không?" Diệp Vũ tươi cười một cách bừa bãi, trong ánh mắt tràn đầy kiệt ngạo: "Một đứa cháu trai vô dụng nhà họ Tô mà cũng dám lừa tôi ra bên ngoài, rồi để hai người đàn ông động tay động chân với tôi. Cuối cùng còn dám mạnh mẽ giữ lại tôi... Hôm nay tôi không giết chết anh ta đã coi như nương tay rồi đấy!"
Cháu dâu mới của nhà họ Tô là một người được gia đình nuông chiều từ nhỏ, cho nên cô ta đã quen với việc tùy hứng và ương ngạnh, từ trước đến nay cô ta đều được những người xung quanh cưng chiều nịnh nọt, chứ đâu có bị khinh thường như lúc này? Chính vì vậy mà trong lòng cô ta nhanh chóng bốc một ngọn lửa giận dữ, cô ta cười lạnh châm chọc: "Cô Diệp quý giá thật đấy! Chẳng lẽ hai người phục vụ này chạm vào cô thì cô Diệp cao quý đây liền mất trong sạch sao? Hừ, có khi ở đây thì ra vẻ thanh cao, tẹo nữa đi ra ngoài lại cùng với không biết bao nhiêu người đàn ông làm..."
Không chờ lời nói của cô ta chấm dứt, một giọng nói ấm áp xen lẫn vài phần uy nghiêm vang lên, người nói thể hiện rõ sự không hài lòng: "Có phải nhà họ Tô chẳng xem nhà họ Quân chúng tôi ra gì phải không?!"
Cùng với đó là sự xuất hiện của một người đàn ông có vóc dáng cao ráo và khỏe khoắn, khi anh ta rảo bước tiến vào trong tầm mắt của mọi người thì tất cả những người phụ nữ ở đây đều bị thu hút, bởi vì anh ta có một khuôn mặt rất đẹp trai, những đường nét trên khuôn mặt cũng như trên cơ thể đều cực kỳ xuất sắc.
Khi nhìn thấy người tới là ai thì đồng tử của Diệp Vũ liền rụt lại, bàn tay đang buông thõng ở bên người bỗng nắm chặt thành nắm đấm, sự thù hận nhanh chóng lướt qua đáy mắt cô, nhưng trên khuôn mặt nở nụ cười, cô tủm tỉm cười rồi nói: "Anh Minh Dực! "
Người này chính là Quân Minh Dực, người mà cô đã kết hôn và chưa từng gặp mặt trong nửa tháng vừa qua.
1: Vợ chồng (1)
Khi thấy vẻ mặt ngạc nhiên và đầy vui mừng của Diệp Vũ, thì sự lo lắng bất an luôn luẩn quẩn trong lòng Quân Minh Dực nửa tháng qua bỗng tản đi không ít, anh ta chậm rãi bước đến gần Diệp Vũ, bình tĩnh đứng trước mặt cô, rồi nhẹ nhàng nói với cô bằng một giọng nói đầy ấm áp và dịu dàng: "A Vũ càng ngày càng xinh đẹp."
Nghe vậy Diệp Vũ lại nở một cười khiến người đối diện phải lóa mắt, cô chớp chớp mắt rồi giả vờ trêu anh ta: "Anh Minh Dực càng ngày càng biết cách dỗ dành, không biết sau này còn có bao nhiêu cô gái sẽ đổ vì những lời ngon tiếng ngọt này của anh."
⬅ Trước Tiếp ➡