Vừa nói Quân Khả Di vừa oán hận lau nước mắt trên mặt, khớp hàm cắn chặt nổi lên, vừa liếc nhìn Diệp Vũ, uy hiếp nói: “Diệp Vũ, đừng nghĩ là hôm nay cô nói chuyện riêng với tôi mà tôi sẽ mang ơn cô! Tôi cảnh cáo cô, không được tranh cướp anh trai tôi!”
Diệp Vũ đau khổ cười, rất lương thiện nói: “Cô gái ngốc nghếch, tôi đã sớm nhìn thấy rõ ràng tất cả mọi chuyện rồi. Anh trai cô căn bản không hề thích tôi, anh ấy chỉ là bị bắt cưới tôi thôi, còn tôi chỉ là muốn mượn quyền thế của nhà họ Quân mà bảo vệ gia tộc nhà họ Diệp thôi… Nói trắng ra, tôi là một quân cờ, so với một người con gái cao quý như cô thì có thể làm gì mà uy hiếp nổi cô chứ?”
Nghe thấy Diệp Vũ đã chịu thua, Quân Khả Di lúc này mới cao ngạo ngẩng đầu lên: “Hừ, cô nhận ra thì tốt! Ngoan ngoãn nghe lời tôi, sau này ở nhà họ Quân, tôi sẽ che chở cho cô!”
“Được, sau này xin nhờ cô.” Diệp Vũ lại cười nói.
“Được rồi, cô ở đây đi, tôi đi tìm anh trai tôi…”
Nói xong, Quân Khả Di cau mày, lẩn vào trong đám người, biến mất giữa đám đông.
Nhìn Quân Khả Di rời đi, Diệp Vũ lúc này mới tặc lưỡi cười ha ha. Khi xoay đầu lại phát hiện ra Diệp Quả đã nhảy lên mấy bước cách mình một đoạn khá xa, biểu cảm trên mặt nhìn cô vô cùng hoảng sợ…
“Con bé kia, làm cái gì vậy? Mau lại đây!” Diệp Vũ kêu lên.
Diệp Quả liều mạng lắc đầu: “Không được! Chị cười gian xảo như vậy chắc chắn là lại đang tính kế người khác rồi… Em không qua đấy đâu, sẽ bị chị khó dễ cho đến chết mất!”
“Hả?” Diệp Vũ nhẹ nhàng nhướn mày, nụ cười dần dần biến mất.
Diệp Quả co rúm lại, dần dần tiến dịch lại gần: “Ôi, chị cả thật là đáng sợ!”
Diệp Quả đáng thương vô cùng, co rúm lại, bước từng bước nhỏ đi đến bên người Diệp Vũ, chọc vào cánh tay Diệp Vũ: “Chị, chị chắc chắn là chị không gài bẫy Quân Khả Di chứ?”
Diệp Vũ tặc lưỡi, nhéo mặt Diệp Quả, trêu đùa: “Chị của em nhìn trông không giống người tốt sao?”
Diệp Quả bĩu môi: “Chị vốn dĩ cũng đâu phải người tốt…”
“…” Diệp Vũ không còn gì để nói, tức giận liếc mắt nhìn cô ấy một cái, xoay người rời đi.
Diệp Quả che miệng cười rồi tung ta tung tăng đuổi theo.
1: Chưa xong nữa sao?
“Rất xin lỗi, thưa cô, nếu không được mời thì cô không thể vào trong được đâu.”
Khi Diệp Vũ và Diệp Quả cùng với Lạc Nam đi đến bên ngoài phòng khách của biệt thự nhà họ Tô, hai người giúp việc ở ngoài cửa nhẹ nhàng nói một câu bâng quơ.
Lúc này, đừng nói là Diệp Vũ, ngay cả Diệp Quả cũng rất bực bội, lạnh lùng trừng mắt nhìn hai người giúp việc giống như đang nhìn người chết.
Mẹ kiếp, nhà họ Tô các người nháo nhào gây chuyện xấu còn dây dưa mãi đ** xong sao?
Để cho các người bồi thường tổn thất, đầu tiên các người lại đưa Tô Tình đến làm loạn, sau đó lại đến nhà họ Diệp xúi giục bà cụ Diệp đến làm loạn, sau đó lại bảo Tô Tấn Giang tìm mọi cách thử thách Diệp Vũ… Bây giờ chúng tôi đến gặp các người, các người lại dám trả lại cho chúng tôi những thứ này sao?
Khi ông cụ Diệp qua đời, nhà họ Tô các người là nô tài mà lại có thể tùy tiện dẫm lên chân chủ nhà sao?
Diệp Quả bị cản lại, thở hồng hộc. Diệp Vũ nhướn mày cười nhạt, ánh mắt lạnh lẽo, liếc nhìn một vài người giúp việc: “Hừ, sao các người lại biết chúng tôi không được mời?”
Người giúp việc đầu tiên sửng sốt, ngay sau đó hơi quay đầu đi chỗ khác, ánh mắt đảo quanh: “Cái này… chúng tôi cũng không được thông báo.”
“Hóa ra là như vậy.” Diệp Vũ cười rất tao nhã, khéo léo nâng cằm lên: “Vậy thì, bây giờ anh lập tức đi thông báo cho chủ nhà họ Tô. Hai khu mỏ đó, Diệp Vũ tôi không cần nữa… Từ hôm nay trở đi, nhà họ Diệp đoạn tuyệt tất cả quan hệ và cắt mọi viện trợ đối với nhà họ Tô. Bà cụ cực phẩm kia của tôi cũng sẽ trả lại cho nhà họ Tô các người. Các người ai vui vẻ thì cứ việc.”
Khuôn mặt của người giúp việc biến sắc.
“Còn có một câu cuối cùng này nữa, phiền anh nhất định phải chuyển lời đến ông cụ Tô.” Diệp Vũ cười tà ý: “Nếu nhà họ Tô các người coi Diệp Vũ tôi như một con khỉ mà chơi đùa, thì cũng đừng trách Diệp Vũ tôi tuổi trẻ mà lại nóng tính… Từ hôm nay trở đi, tất cả những tập đoàn mà nhà họ Diệp sở hữu sẽ chính thức tuyên chiến với tất cả những thứ mà nhà họ Tô có!”
Bốn chữ “chính thức tuyên chiến” kia, Diệp Vũ gằn giọng từng chữ, sức lực mạnh mẽ!
Nhìn khuôn mặt vẫn còn trẻ con non nớt nhưng lại lộ ra vẻ khí phách uy nghiêm của chị cả nhà mình, Diệp Quả kích động đến không thở nổi, sùng bái nhìn Diệp Vũ…
Nói đến đây, sắc mặt của Diệp Vũ dịu đi rất nhiều, cười tủm tỉm, liếc mắt nhìn Diệp Quả một cái: “Quả Quả, chúng ta về nhà thôi! Bắt đầu từ đêm nay, chị sẽ dạy cho em thấy như thế nào là thị trường tài chính, dùng tiền tài, cổ phiếu để hủy diệt một tập đoàn!”
“Vâng! Chị cả!” Diệp Quả cười tươi xán lạn: “Em đã sớm muốn học những thứ hữu dụng như vậy rồi!”
Mắt thấy hai chị em nhà họ Diệp sắp đi khỏi, người ở sau cửa cuối cùng không kìm nén được, chạy nhanh ra, gấp giọng kêu lên: “Cô Diệp! Cô Diệp! Xin dừng bước!”
--
2: Chưa xong nữa sao?
Diệp Vũ và Diệp Quả đều ra vẻ ngoảnh mặt làm ngơ với âm thanh này. Mẹ nó, các người coi nhà họ Diệp là cỏ rác, là bùn đất sao?
“Các người còn ngây ngốc đứng ở đấy làm gì nữa? Còn không mau chạy nhanh ra ngăn cô Diệp lại đi?” Người kia ở phía sau nói với hai người giúp việc.
Nhận được mệnh lệnh, hai người giúp việc nhanh chóng ngăn cản Diệp Vũ. Mỗi người một bên nhanh chóng chạy ra đuổi theo Diệp Vũ: “Cô Diệp, xin cô dừng lại, ông cụ mời cô đến nói chuyện.”
Nhìn hai người giúp việc đang duỗi tay ra trước mặt mình ý muốn ngăn cản, Diệp Vũ cười lạnh lẽo, cao giọng quát lớn: “Sao thế? Nhà họ Tô các người bỏ xong rồi lại muốn làm giá sao? Lại muốn cho Diệp Vũ tôi ở lại nhà họ Tô các người rồi sao? Các người muốn tôi đi thì tôi phải đi, các người muốn tôi ở lại thì tôi phải ở lại sao? Các người cho rằng người nhà họ Diệp chúng tôi đều chết hết rồi sao? Bây giờ hai người giúp việc mà cũng dám động thủ với Diệp Vũ tôi nữa sao? Lạc Nam, còn đứng ngây ngốc ra đấy làm gì nữa?”
Lạc Nam đang đứng một bên xem kịch hay, nghe thấy giọng nói của Diệp Vũ, thân thể liền bật thẳng dậy: “Vâng!”
Diệp Vũ ôm cánh tay, cười lạnh lùng, liếc nhìn một người đàn ông trẻ tuổi ở chỗ rẽ hành lang: “Đánh cho tôi! Hai kẻ không có mắt này, cả cái tên đằng sau kia nữa, đánh cho tôi, không được đánh chết, đánh cho tàn tật đi! Xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ chịu trách nhiệm!”
Nghe những lời này của Diệp Vũ, Lạc Nam ngậm kẹo, nắm tay khởi động kêu rắc rắc. Không đợi hai người giúp việc kia kịp phản ứng lại, đánh bên trái rồi lại đánh bên phải, đập vào Thái Dương của người giúp việc rồi lại xông pha đá vào bụng đối phương!
Nam thanh niên quỳ tại chỗ suýt chết vì đau đớn!
Lạc Nam cười rồi lại đá ba bốn cú vào bụng anh ta, hai tay nắm lấy vai anh ta, nghe được vài tiếng rắc rắc, cánh tay liền bị bẻ xuống.
Lạc Nam cười đắc thắng: “Đây là kỹ năng độc nhất vô nhị mà ông nội truyền lại cho tôi. Mấy ngày nay tôi đều chăm chỉ luyện tập, cải tiến nó. Không có kỹ thuật phá giải của tôi thì trong vòng ba ngày cánh tay của anh ta sẽ thành phế vật…”
Vừa nói ra những lời này, nam thanh niên kia quỳ rạp xuống đất đau đớn ngất đi ...
Lạc Nam nhẹ nhàng phủi bụi trên quần áo, cười với Diệp Vũ: “Boss, tôi làm tốt chứ?”
“Tốt thì tốt, nhưng lại lười biếng quá đấy. Để tôi lên tiếng rồi mới chịu động thủ!” Diệp Vũ chế nhạo.
Lạc Nam bĩu môi, lén nhìn boss đang cười như hổ báo, lẩm bẩm nói: “Tôi chưa được ủy quyền mà. Nếu tôi làm hỏng việc của cô thì phải làm sao đây? Cô nhất định sẽ lấy đó làm cớ để trừ lương của tôi! Hừ hừ!”
Hai người đang nói chuyện thì nghe thấy trong phòng khách có giọng nói phát ra: “Cô Diệp đã ra lệnh cho người động thủ với người nhà họ Tô, cô không cảm thấy như vậy là quá đáng sao?”
1: Kết thù sống mái không chết không ngừng (1)
Đang nói chuyện thì hai người nghe được một giọng nói truyền đến từ phòng khách: “Cô Diệp, cô không cảm thấy việc cô sai người ra tay ở ngay nhà họ Tô chúng tôi thật quá đáng sao?”