Chương 2
tạo nên những gợn sóng nhỏ.
Đây là ký ức của một người khác mang tên Khương Thư.
Một đời si mê, quấn quýt, không cam lòng rồi oán hận.
Cuối cùng lại trở thành trò cười trong tình yêu người khác.
Một tiểu thư nhà giàu kiêu ngạo, vì người đàn ông tên Cố Duật Thâm, mà bất chấp mọi thủ đoạn, chỉ mong đổi lấy một cái nhìn của anh.
Nhưng cuối cùng, cô chỉ trở thành bàn đạp giúp nam nữ chính vượt qua mọi trở ngại, bước vào lễ đường hạnh phúc.
Và hôm nay, chính là chương cuối cùng của cuốn tiểu thuyết đó.
Ngày nam nữ chính kết hôn, cũng là lúc “vai diễn” của Khương Thư khép lại.
Thái dương nhói đau, Khương Thư theo bản năng xoa nhẹ.
Động tác nhỏ ấy khiến người phụ nữ bên cạnh giật mình lo lắng.
“Thư Thư...” Mẹ cô nắm lấy bàn tay còn lại, lực siết hơi mạnh, như muốn truyền cho cô chút sức lực.
“Đừng nhìn nữa...
Mẹ biết con đau lòng...” Giọng nói dịu dàng ấy lại giống như một chiếc chìa khóa mở toang ổ khóa cảm xúc của nguyên chủ.
Một cơn đau xót, chua chát không thuộc về cô bất ngờ dâng lên, khiến hốc mắt cay xè.
Khương Thư nhắm mắt, ép toàn bộ cảm xúc xa lạ ấy xuống thật sâu, bằng một ý chí lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt cô đã trong trẻo, bình thản như mặt hồ tĩnh lặng.
Cô quay sang nhìn mẹ, giọng điềm tĩnh đến lạ “Mẹ, mẹ đừng lo.
Con sẽ buông.” Cô như thể chỉ đang nói về chuyện của người khác.
Mẹ cô thoáng sững sờ, bà không ngờ con gái mình lại phản ứng như vậy.
Không có nước mắt, không oán trách, không bi thương.
Chỉ có sự lạnh nhạt đến xa lạ.
Ánh mắt Khương Thư khẽ liếc qua cặp đôi ở giữa sảnh.
Cố Duật Thâm trong bộ lễ phục đen cắt may hoàn hảo, khuôn mặt tuấn tú, đang mỉm cười nghiêng đầu nghe cô dâu nói chuyện.
Trên môi anh là nụ cười dịu dàng hiếm thấy.
Còn cô dâu khoác chiếc váy cưới lộng lẫy, khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc.
Cảnh tượng khiến mọi người cảm thán, nhưng trong lòng Khương Thư chỉ còn lại một chữ chán.
Cô nâng ly, ngửa đầu uống cạn champagne.
Đáy ly chạm mặt bàn, vang lên một tiếng khẽ trong trẻo “Đinh.” Như một dấu chấm hết.
Cuộc đời của Khương Thư cũ kết thúc.
Từ giây phút này, cô sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.
...
Rời khỏi đô thị phồn hoa, chuyến xe cao tốc đưa những tòa cao ốc chọc trời dần lùi xa phía saụ Ngoài cửa sổ, khung cảnh thay đổi, những rặng núi xanh nối dài, những thôn xóm nhỏ lác đác dần hiện ra.
Chiếc xe buýt chòng chành trên con đường núi ngoằn ngoèo, không khí trong xe bắt đầu hòa lẫn mùi đất ẩm và hương cỏ cây tươi mát.
Khương Thư tựa đầu vào cửa sổ, ánh mắt dõi theo những mảng xanh mướt lướt qua, trong lòng lại yên tĩnh đến kỳ lạ.
Từ sau lễ cưới hôm ấy, cô đã ở nhà khá lâụ Vừa để làm quen với việc “xuyên vào truyện”, vừa để tìm cách chấp nhận cuộc sống mới này.
Ba mẹ Khương thì lại hiểu lầm, tưởng cô bị tổn thương tình cảm, nên cẩn thận từng chút, nghĩ đủ cách để cô vui.
Sự quan tâm thái quá ấy khiến cô vừa bất đắc dĩ, vừa cảm thấy ấm áp đến lạ.
Cho đến một ngày, trong lúc chán nản lướt mạng, cô vô tình nhìn thấy một bức ảnh ngôi làng với những nhà sàn gỗ tựa lưng vào núi, từng tầng từng lớp ẩn hiện giữa làn mây mù như dải lụa.
Con đường lát đá cũ kỹ uốn quanh, bình yên và tĩnh lặng.
Chỉ một cái liếc mắt, trái tim cô như có