⬅ Trước Tiếp ➡

sợi dây vô hình khẽ rung lên.
Cô không do dự, liền đặt vé ngay lập tức.
Khi biết cô muốn một mình ra ngoài du lịch giải khuây, ba mẹ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Giờ đây, chiếc xe buýt cuối cùng cũng dừng lại ở một bến nhỏ vùng núi.
Không khí mát lạnh, mang theo hơi ẩm và mùi cỏ cây thoang thoảng.
Khương Thư xách chiếc vali đơn giản bước xuống xe, đưa mắt nhìn quanh.
Nơi này không có khách sạn lớn hay biển hiệu sang trọng, chỉ có vài người dân bản địa hiếu kỳ nhìn cô.
Cô lấy điện thoại, gọi cho người mình đã liên hệ từ trước.
Chưa kịp đợi lâu, đầu dây bên kia vang lên giọng nam đặc trưng miền núi, to, khỏe, xen lẫn tiếng gà gáy và chó sủa ở xa xa “Alo?
Là cô Khương phải không?
Tới rồi à?
Đừng đi lung tung, tôi thấy cô rồi Tôi tới ngay đây ” Chưa dứt lời, Khương Thư đã thấy một người đàn ông trung niên da ngăm, mặc áo chàm dệt thủ công, nụ cười hiền hậu, nhanh nhẹn chạy từ quầy hàng gần đó về phía cô.
Trong tay ông còn cầm chiếc điện thoại cũ kỹ.
Ông dừng lại trước mặt cô, cười tươi đến mức nếp nhăn bên mắt cũng hằn sâu “Cô là cô Khương đúng không?
Haha, nhìn từ xa là nhận ra liền Trông cô như bước ra từ tranh vẽ ấy, khác xa dân vùng này rồi Đi đường xa vất vả quá Tôi tên là La Lão Tứ, cô cứ gọi tôi là chú La nhé ” Không đợi cô từ chối, ông đã nhanh tay đón lấy vali trong tay cô, động tác thành thục mà tự nhiên “Xe ở bên kia, mau đi thôi.
Nếu để người trong trại thấy, tôi lại bị mắng mất Đường đến chỗ nghỉ vẫn còn xa, tôi lái minibus đưa cô vào ” Khương Thư vốn hơi cảnh giác vì nơi xa lạ, nhưng nhìn nụ cười thật lòng ấy, cô cũng bất giác thả lỏng.
Cô mỉm cười, gật đầu “Vậy làm phiền chú rồi, chú La.” Chiếc minibus xóc nảy dữ dội trên con đường đầy sỏi đá.
Khương Thư nắm chặt tay vịn, cảm giác ngũ tạng sắp bị xốc lên cổ họng.
Chú La vẫn bình thản, vừa lái xe, vừa chỉ ra ngoài cửa sổ “Cô nhìn kìa Mấy ruộng bậc thang kia đó, tổ tiên để lại cả trăm năm rồi Còn bên kia, cái guồng nước cũ vẫn còn hoạt động ” Khương Thư nhìn theo, ngỡ ngàng trước vẻ đẹp nguyên sơ nơi núi rừng.
Giữa những ngọn núi xanh ngắt, dấu vết bàn tay con người hòa vào thiên nhiên, trông vừa cổ xưa vừa tràn đầy sức sống.
Cô khẽ thở dài “Đẹp thật...
chỉ là để đến được đây đúng là không dễ.” Chú La cười sang sảng, giọng nói át cả tiếng động cơ “Quen rồi thì thấy bình thường thôi Khu trại của tôi chia làm hai phần, trong và ngoài.
Bây giờ ta đang đi khu ngoài, chỗ này đông vui lắm Có nhà nghỉ, quán ăn, chợ phiên, người thành phố đến ai cũng thích.” Xe đi qua một ổ gà, xóc mạnh.
Khương Thư nắm chặt tay vịn, nghiêng người hỏi “Vậy còn khu bên trong thì sao, chú?
Gọi là Lý Trại đúng không?” Chú La thoáng khựng lại, bàn tay đang giữ vô lăng bỗng siết chặt.
Nhưng chẳng bao lâu sau, chú La lại cười, chỉ là giọng nói nhanh hơn hẳn, như muốn lướt thật nhanh qua chủ đề này.
“À, cái đó à...
Lý trại là khu riêng của người trong bản thôi.
Có nhiều quy tắc lắm, người ngoài không được vào đâụ” Giọng ông nhỏ dần, khiến nửa câu sau bị tiếng động cơ nuốt mất.
Khương Thư ngồi sau, chỉ nhìn thấy cái gáy rám nắng và chiếc mũ bạc màu của ông.
Cô không nhìn được trong đôi mắt kia có một thoáng


⬅ Trước Tiếp ➡