Chương 4
dè chừng, xen lẫn chút kính nể khó tả.
Không khí trong xe im lặng trong chốc lát, chỉ còn tiếng bánh xe lăn đều trên đá sỏi lạo xạo.
Cô tinh ý nhận ra khoảnh khắc ngập ngừng ấy, nhưng không hỏi thêm.
Khương Thư vốn không phải người thích ép người khác nói điều họ không muốn.
Cô luôn tôn trọng ranh giới của người khác.
Cô chỉ khẽ “ừ” một tiếng, mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn dãy nhà sàn gỗ dần hiện ra giữa sườn núi mờ sương.
“Ra vậy, tôi hiểu rồi.” Giọng cô nhẹ như gió.
Chú La liếc nhanh qua gương chiếu hậu, thấy cô chỉ mải ngắm cảnh, ông rõ ràng thở phào.
Giọng nói lại trở nên hồ hởi “Cô Khương, phía trước là đến rồi đấy Tôi sắp xếp cho cô căn phòng có tầm nhìn đẹp nhất, đảm bảo vừa ý luôn ” Chiếc xe dừng lại sau một cú xóc mạnh cuối cùng.
Bụi đất mịn bay lên, lấp lánh trong nắng chiềụ Khương Thư mở cửa, lập tức cảm nhận làn gió núi thổi qua mang theo hương đất, mùi cỏ xanh và chút khói bếp mờ xa.
Cô hít sâu một hơi.
Áp lực nơi lồng ngực dường như tan biến.
Trước mắt, núi non trải dài vô tận.
Từng lớp xanh trùng điệp xanh đậm, xanh rì, xanh biếc rồi xanh non như bảng màu nghiêng đổ, phủ kín cả tầm nhìn.
Những ngôi nhà sàn gỗ dựa vào thế núi, mái ngói đen nhạt, tường gỗ nâu sậm, trông vừa mộc mạc vừa bền bỉ, như đã đứng đó hàng trăm năm.
Nơi đây vắng vẻ, chỉ lác đác vài du khách, đa phần là người dân trong bản, ai nấy đều thong thả, khiến không gian càng thêm yên bình.
Điều thu hút Khương Thư nhất là trang phục của người dân bản địa.
Họ gần như đều mặc trang phục thổ cẩm truyền thống, điểm xuyết hoa văn rực rỡ, ánh bạc lấp lánh dưới nắng.
Vì thế, chỉ cần nhìn thoáng qua, cô có thể nhận ra ai là người trong bản, ai là khách du lịch.
Tất nhiên, cũng không thiếu mấy du khách thích thú mặc thử đồ dân tộc để chụp ảnh.
Một người phụ nữ cõng giỏ tre đi ngang qua, khiến ánh mắt Khương Thư lập tức bị hút vào chiếc áo thêu tinh xảo trên người chị ta.
Hoa văn không phải là chim, hoa hay cỏ như thường thấy, mà là một con rắn Thân rắn uốn lượn quanh vạt áo, từng chiếc vảy được thêu bằng chỉ xanh lam và xanh sẫm, tinh tế đến mức như thật.
Cái đầu rắn hơi ngẩng lên, ánh mắt sắc bén, vừa thần bí vừa lạnh lẽo, khiến người nhìn không khỏi rùng mình.
Khương Thư ngây người một thoáng.
Đây là lần đầu tiên cô thấy có người thêu hình rắn trên quần áo.
Người phụ nữ dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô, liếc qua một cái.
Khi chị ta xoay người, vòng bạc ở cổ tay và cổ phát ra tiếng leng keng khẽ khàng, trong trẻo như tiếng nước nhỏ giọt trên đá.
Đúng lúc đó, chiếc xe của chú La đã dừng lại.
Ông nhìn theo hướng ánh mắt của Khương Thư, hiểu ý mỉm cười, để lộ hàm răng hơi vàng vì khói thuốc.
“Sao đấy?
Quần áo chỗ bọn chú đẹp phải không?
Khác hẳn với đồ trong thành của các cháu ha ” Ông chỉ về phía một cửa hàng nhỏ gần đó, nơi treo vài bộ váy áo sặc sỡ “Đó, cửa hàng đó là nổi tiếng nhất vùng này đấy.
Tay nghề người ta cực tốt, từng đường kim mũi chỉ đều tự tay làm.
Nếu thích thì vào xem, chọn vài bộ mặc chụp ảnh, đẹp lắm ” Trước cửa treo những chùm ớt đỏ và bắp khô đung đưa trong gió.
Khi Khương Thư đẩy cửa bước vào, chiếc chuông gió bằng đồng vang lên một tiếng “leng keng” trong trẻo.