⬅ Trước Tiếp ➡
"Cảm thấy." Vu Tề từ trước đến nay là người hiền lành, tính cách xem như rất bao dung, với ai cũng hiền lành mỉm cười, đây là lần đầu tiên cậu ta không phản bác một lời nói xấu mà còn gật đầu tán đồng.
"Hơn nữa cậu ta cũng thích Hạnh Mính! Lần trước cậu ta còn nói, muốn lột da của Hạnh Mính, còn muốn chém đứt cổ với tay của cậu ấy!"
Đồng tử Vu Tề chấn động: "Thiệt hay giả?"
"Lừa cậu làm gì!"
Hai người đứng ngoài cửa nhỏ giọng giao lưu, Vu Tề cũng nói với Lộ Điệp: "Kỳ thật, mình cảm thấy, bạn học Nguyên, người này sâu không lường được, không giống vẻ thân thiết mà cậu ấy biểu hiện ra bên ngoài."
"Cậu nói thẳng ra cậu ta là kiểu người nhân mô cẩu dạng không phải được rồi sao? Lòng và lòng vòng, dù sao mình cũng tuyệt không đồng ý cho cậu ta yêu đương với Hạnh Mính, hơn nữa Hạnh Mính nhất định sẽ không thích cậu ta!"
"Vì sao?"
Lộ Điệp cao ngạo ngẩng đầu, hừ một tiếng: "Đương nhiên là bởi vì Hạnh Mính không thích loại hình muộn tao (1) này rồi, cậu ấy thích kiểu người hoạt bát giống như mình vậy."
Vu Tề bị sự tự tin của cô ấy làm cho sửng sốt ngẩn người.
Nguyên Tuấn Sách chống đầu, vẻ mặt cười tủm tỉm nhìn Hạnh Mính, Hạnh Mính không biết anh đang cười cái gì, chỉ là bản năng của động vật yếu khiến cô cảm nhận được rõ ràng, nụ cười này còn đáng sợ hơn nụ cười tiêu chuẩn sách giáo khoa vừa rồi.
Hai người bên ngoài cửa kia sẽ không biết, thính giác của Nguyên Tuấn Sách cực kì tốt, toàn bộ cuộc nói chuyện của hai người, Nguyên Tuấn Sách đều nghe được hết, một chữ cũng không sót. Trong phạm vi 10 mét, chỉ cần là âm thanh anh muốn nghe, thì không thứ anh không nghe thấy.
_______________________________________________
Muộn tao là kiểu người bên ngoài thì thanh cao, tao nhã, lạnh lùng nhưng bên trong thì có nội tâm ấm áp, hay tính khí thất thường..
Lộ Điệp hố bạn lần 1 🙂
Năm nay mùa hè tới hơi sớm, vừa mới bắt đầu qua tháng sáu, ánh mặt trời chói chang đã chiếu rọi khắp vạn vật, thời tiết nắng nóng đã kéo dài được tầm hai tuần.
Nhìn ông mặt trời đang ra sức làm việc trên đầu, thời tiết hôm nay còn chẳng bằng ngày hôm qua, không có một ngọn gió nào. Cây xanh trong trường học như bốc hơi, lá cây thoi thóp dưới ánh mặt trời khắc nghiệt. Nhà trường phải yêu cầu mọi người tưới thêm nhiều nước cho cây, để chúng có thể sống sót qua mùa hè nóng nực này.
Thời tiết thế này, ngay cả khi còn người đứng ở chỗ râm mát vẫn có nguy cơ bị cảm nắng, vậy mà Hạnh Mính lại đang chạy như điên dưới ánh nắng chói chang. Bộ đồng phục trên người đã ướt đẫm mồ hôi, tốc độ chạy phải cực nhanh khiến xung quanh như có luồn gió mát, tay áo đồng phục ngắn tay bị gió thổi phồng lên, cảm giác nóng nực mới hơi giảm bớt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Mắt thấy hồn phách đã nhảy lên ngọn cây, không có gió thổi hỗ trợ, nó căn bản không thể bày nhanh, chỉ có thể chạy tán loạn trong rừng cây.
Linh phù theo sát phía sau, rất nhanh đã bám được lên đoàn hồn phách. Sau khi linh phù chui vào, ngọn cây mới yên tĩnh lại, không còn rung lắc.

⬅ Trước Tiếp ➡