⬅ Trước Tiếp ➡
Cô phải làm cách nào để nói cho Nguyên Tuấn Sách biết, đây là vì cô đang sợ hãi, chỉ cần anh không tới gần, cô sẽ không có việc gì.
"Bạn học Hạnh, không muốn ở cạnh tôi sao?"
Trình độ cảnh giác nhạy bén đến thế này, Nguyên Tuấn Sách trực tiếp chọc thủng tâm tư của cô. Hạnh Mính cũng hoài nghi, rốt cuộc là anh hiểu tâm tình của nhân loại hay không hiểu?
Cô bẻ ngón tay, ngập ngừng nói: "Lúc trước, không phải cậu muốn mình giúp cậu, bình ổn cái cảm xúc không bình thường trong người cậu sao?"
"Đúng vậy, bạn học Hạnh có chủ ý gì sao?"
Hạnh Mính gật đầu: "Kỳ thật, cậu chỉ cần không tới gần mình nữa, không chú ý đến mình nữa là được. Kiên trì một khoảng thời gian, loại cảm xúc này rất nhanh có thể biến mất."
Nói trắng ra chính là, anh thích cô. Chỉ cần Nguyên Tuấn Sách không thích cô nữa, vậy cả cô và anh đều không còn chuyện gì nữa.
"Không muốn." Nguyên Tuấn Sách lại trưng ra nụ cười mỉm tiêu chuẩn như sách giáo khoa: "Tôi không thích như vậy."
Con yêu rốt cuộc muốn cái quỷ gì! Không muốn thích cô, lại không muốn không thích cô? Đã chán ghét loại cảm xúc này, còn không muốn từ bỏ nó!
Nguyên Tuấn Sách lấy một quả hồ lô nhỏ từ trong túi ra, đó là hồ lô mà cô dùng để thu hồn. Hạnh Mính suýt chút nữa đã quên nó, chắc là lần trước làm rơi ở nhà anh.
"Nhiệm vụ của bạn học Hạnh lúc trước là giúp cái lão bất tử kia thu hồn đúng không?"
"Một khi đã như vậy, vậy hiện tại cái nhiệm vụ này thuộc quyền quản lý của tôi. Sau này những hồn phách mà bạn học Hạnh thu thập được, đều phải giao cho tôi."
Hạnh Mính đồng ý luôn.
Trong lòng cô còn dâng lên cảm xúc vui vẻ do được coi trọng, chỉ cần Nguyên Tuấn Sách nhìn đến giá trị mà cô có thể lại cho anh, nói không chừng anh sẽ không còn suy nghĩ đến chuyện giết cô nữa.
Nói cách khác, cô càng phải cố gắng, phải bắt thật nhiều hồn phách mới được.
Ngoài cửa, Lộ Điệp và Vu Tề đứng song song với nhau.
Trong tay hai người đều cầm cơm chiều mang cho Hạnh Mính.
Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, Lộ Điệp trào phúng hỏi cậu ta: "Làm gì? Muốn theo đuổi Hạnh Mính?"
"Cậu nghĩ linh tinh cái gì thế? Mình thấy cậu ấy không đi ăn cơm chiều, cậu ấy là ân nhân cứu mạng của mình, mình đương nhiên phải đi mua cơm chiều cho cậu ấy rồi."
"Sao cậu phải làm việc thừa thãi như thế làm gì? Hạnh Mính nhờ cậu đi mua cho cậu ấy sao!"
Vu Tề có chút ấm ức: "Không có, nhưng mà cậu ấy có nhờ cậu sao?"
Lộ Điệp bị đâm một nhát trí mạng, giọng điệu càng uể oải: "Không."
Hai người nhìn cảnh tượng trong phòng học, không khí có điểm ái muội, nên hai người họ mãi mà vẫn không dám đi vào.
"Làm sao bây giờ?" Vu Tề nói.
"Cái gì?"
"Cơm chiều sắp nguội lạnh rồi, hình như bạn học Nguyên cũng chưa ăn cơm. Nếu không hai ta mang cơm cho bọn họ cùng ăn đi?"
"Cậu là đồ ngốc à!" Lộ Điệp mắng to.
Sao trên đời lại có loại lốp xe dự phòng, còn muốn mang cơm cho bạn trai của bạn gái mà mình thích cơ chứ?
Lộ Điệp một tay cầm túi nilon đựng hộp cơm, nâng khuỷu tay lên, ngón tay chống cằm vuốt ve: "Cậu có cảm thấy.. Nguyên Tuấn Sách người này, có chút vấn đề hay không?"

⬅ Trước Tiếp ➡