⬅ Trước Tiếp ➡
Da thịt non mịn, vết đỏ giống như vết roi, dấu vết xinh đẹp xuất hiện trên người cô.
Tàn bại, thê lương.
Cô có thể tùy ý bị thương, không cần lột da những người khác để chữa trị vết thương của mình. Da thịt trắng nõn tự nhiên xuất hiện vài vết thương, Nguyên Tuấn Sách cảm thấy đây chính là một sự xinh đẹp kì dị.
Nhưng loại xinh đẹp này nhất định phải có giới hạn, chỉ có anh được phép làm cô bị thương, những người khác đều không được, cho dù chỉ là nhành cây ngọn cỏ, nếu làm cô bị thương hoặc lưu lại vết sẹo, anh cũng sẽ cảm thấy hít thở không thông, giống như món đồ chơi yêu thích vừa bị người khác làm hỏng.
Hạnh Mính cảm thấy ánh mắt của anh lúc này rất đáng sợ, rất dọa người, cô nâng cánh tay lên, giữ nó xa khỏi tầm mắt của anh, tiện thể lau mồ hôi trên trán, lại vén sợi tóc ẩm ướt ra sau lỗ tai.
"Bạn học Nguyên, cậu có thể nói cho mình biết, cậu cần những hồn phách này để làm cái gì không?"
"Muốn biết sao?"
Đôi môi hồng phấn hơi cong lên, mỉm cười, Hạnh Mính đột nhiên có một dự cảm không ổn, nhưng cô vẫn lựa chọn mặc kệ trực giác của mình, gật đầu.
"Vậy bạn học Hạnh, phải cố gắng đứng vững nhé."
Hạnh Mính nghi hoặc, hơi nâng đầu rồi nhẹ nhàng hạ xuống.
Nguyên Tuấn Sách mở lòng bàn tay, hồ lô trôi nổi trên những ngón tay với khớp xương rõ ràng của anh. Hạnh Mính còn đang cảm thấy kinh ngạc, dưới lòng bàn chân đột nhiên xuất hiện một trận gió xoáy, ống quần đồng phục phồng lên, cơn gió lạnh len lỏi chui vào cơ thể, cô theo bản năng túm chặt cây dương xỉ bên cạnh.
Ngay sau đó, gió càng lúc càng lớn, Nguyên Tuấn Sách đứng giữa trung tâm cơn gió lốc, ngọn gió yêu quái xoay tròn chung quanh xoay anh, đột nhiên phóng thẳng lên trời cao, một vài chiếc lá bất hạnh bị bứt xuống, rồi lại bị gió cuốn lên cao, thổi tới không trung.
Cát bụi đầy trời khiến việc mở mắt cũng khó khăn, bên tai là tiếng cuồng phong loạn làm, tiếng gió gào thét giống như tiếng hồn phách kêu rên thảm thiết. Hạnh Mính bị gió thổi suýt chút bay mất người, ngay lúc này,trọng lực giống như chẳng còn hiện hữu, nếu không muốn bị gió cuốn đi, cô chỉ có thể liều mạng ôm chặt thân cây, tóc bị gió thổi bay tán loạn, có vài sợi còn phủ trên mặt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hạnh Mính gian khổ cố gắng mở to mắt, thấy Nguyên Tuấn Sách vẫn bình tĩnh mở lòng bàn tay, nhắm mắt, đứng tại chỗ.
Anh giống như thần tiên không nhiễm bụi trần, không hỏi việc thế gian, cho dù mái tóc cũng bị gió thổi tung bay, quần áo đồng phục cũng phồng lên, phát ra tiếng phần phật. Nguyên Tuấn Sách vẫn duy trì dáng đứng thẳng tắp ưu nhã, sừng sững không ngã, còn chiếc hồ lô ở trên tay anh đã bị mở ra, một đoàn hồn phách bị hút ra từ bên trong hút.
Hồn phách phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, thậm chí còn xuyên qua tiếng gió tiến vào tai bất kỳ ai ở gần đó, tiếng kêu yếu ớt cực kỳ rung động.

⬅ Trước Tiếp ➡