⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc Hạnh Mính thu hồn cũng chưa từng thấy đoàn hồn phách nào phát ra tiếng kêu như thế này, lại thấy lúc này nó đã bị cuốn vào bên trong gió xoáy. Viên cầu màu xám bị gió lôi kéo, cụm khí cứ dài ra cho đến khi bị xé rách hoàn toàn, cảnh tượng vô cùng kinh hãi.
"Đừng mà!"
Hạnh Mính đột nhiên nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên cô nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách ở sau núi. Lúc đó cũng chính là cơn gió quỷ quái này, khi những hồn phách xám xán bên ngoài bị cuốn vào trong ngọn gió yêu, cô tận mắt nhìn thấy chúng nó bị xé rách, hóa thành một đám tro tàn. Những tiếng kêu thảm thiết kỳ ảo liên tục vang lên rồi dần dần biến mất, giống như bày tỏ sự không cam lòng cuối cùng của chúng với thế gian.
Nguyên Tuấn Sách làm như không hề nghe thấy cô vừa nói gì, vẫn cứ phát động sức gió, mới vừa rồi ánh mặt trời còn chói chang, không khí còn nóng bức là thế, vậy mà giờ khắc này, ngay cả mây trắng trên bầu trời cũng chồng chất lên nhau, tạo ra một xoáy nước, hóa thành một mảnh mây đen.
"Mình nói đừng mà!"
Tiếng thét chói tai lẫn vào với tiếng gió to, Nguyên Tuấn Sách vẫn giữ thái độ thờ ơ đứng tại chỗ, ngửa đầu thoải mái như đang hưởng thụ gì đó.
Hồn phách đang sống sờ sờ lại bị xé rách, chút sinh lực cuối cùng bị anh hút vào trong lòng bàn tay.
Vào giây phút cuối cùng lúc Hạnh Mính nhào về phía anh, đoàn hồn phách đó đã tan thành mây khói, tiếng thét chói tai cũng đột nhiên im bặt. Với Nguyên Tuấn Sách, việc cắn nuốt một hồn phách bé nhỏ không đáng kể như thế này, chẳng qua cũng chỉ miễn cưỡng tăng thêm một chút tu vi, thực tế cũng không có tác dụng gì nhiều.
Còn chưa kịp cảm nhận chút thoải mái do hồn phách kia mang lại, anh đã bị một cổ trọng lực ngang ngược đẩy ngã trên mặt đất.
Mở mắt ra, trước mắt là gương mặt dính đầy nước mắt, đôi mắt nai tràn đầy sự hoảng sợ đang trừng mắt nhìn anh. Tay Hạnh Mính chống ở hai bên đầu anh, vẻ mặt cực kỳ bi thương, tức giận cắn môi dưới, muốn khóc thút thít, cô không cam lòng, hối hận chất vấn.
"Vì sao? Vì sao lại muốn làm như vậy! Vì sao hả!"
Hạnh Mính nhớ rõ sư phụ đã từng nói, sở dĩ yêu quái muốn thu thập hồn phách, là vì chúng muốn dùng hồn phách đề đề cao tu vi của bản thân. Lúc trước cô còn phẫn hận nghĩ, nếu như thật sự có một ngày để cô gặp được loại yêu quái đó, cô nhất định sẽ đánh nó rơi răng, bắt nó nhổ hết những hồn phách đã nuốt ra!
Nhưng hiện tại thì sao? Hiện tại cô chỉ có thể trơ mắt nhìn, Nguyên Tuấn Sách mỉm cười nói với cô: "Lần này phải cảm ơn bạn học Hạnh đã mang tu vi tới cho tôi."
Cô vừa tự tay hại chết một hồn phách, nó rõ ràng đã có cơ hội được đưa đi siêu độ, sau đó sẽ trở lại nhân thế, nhưng vì cô mà nó không chỉ bị mất đi cơ hội đó, mà chút sinh lực cuối cùng còn bị hủy diệt thành tro.
Hạnh Mính hối hận, vì sao cô lại đồng ý giúp anh bắt hồn phách cơ chứ?
Nước mắt rơi trên gò má tái nhợt của anh, những giọt nước mắt ấm áp chảy xuôi theo xương gò má, chảy vào vành tai, khiến anh cảm thấy ngứa khó nhịn.

⬅ Trước Tiếp ➡