Hạnh Mính và Lộ Điệp đồng thời dừng lại, quay đầu, thấy Tần Nhạc Chí và Vu Tề song song đi tới. Một người trong đó cà lơ phất phơ nhét tay trong quần túi, trong miệng còn đang thổi kẹo cao su, bong bóng vừa nổ tung lại được thu lại nhai tiếp.
"Làm gì!" Vốn Lộ Điệp đã cực kỳ không vừa mắt cái tên Tần Nhạc Chí này, vừa mở miệng đã nồng nặc mùi thuốc súng.
"Có phải hai bà đang muốn đi chơi không? Cho chúng tôi đi cùng với, vừa lúc thi xong nên cần giải tỏa stress tí."
"Dựa vào cái gì! Đây là cuộc hẹn hò của bọn tôi."
Tần Nhạc Chí trợn trắng mắt: "Xì, người không biết còn tưởng rằng hai bà đang chơi les đó."
"Hừ, sao lại không được hả?" Lộ Điệp ôm lấy cánh tay Hạnh Mính, mặt cô ấy còn cọ tới cọ lùi trên vai cô. Hạnh Mính cười hì hì, thuận theo bạn tốt, duỗi tay xoa xoa đuôi ngựa của Lộ Điệp.
Vu Tề chậc lưỡi: "Tình hữu nghị của nữ sinh các bà thật kỳ quái." Nói xong liền tiến lên đi song song với bọn cô.
Tần Nhạc Chí đuổi theo hai bước, đi tới bên cạnh Hạnh Mính, Lộ Điệp lập tức kêu to: "Làm cái gì thế? Tôi chưa nói đồng ý cho các ông đi cùng mà! Hai tên con trai to đùng bám theo hai đứa con gái mảnh mai chúng tôi, không biết xấu hổ!"
Hai tên nam sinh ngốc nghếch một chút cũng không có chút tự giác nào, hơn nữa giữa hai bọn họ còn cách hai nữ sinh, câu được câu không trò chuyện. Vô luận Lộ Điệp dậm chân, tức giận như thế nào, hai người bọn họ chính là đã quyết tâm muốn đi theo các cô.
Cách đó không xa, trên nóc nhà của một ngôi nhà trệt.
Đôi chân thon dài duyên dáng, trên người mặc quần tây đen, ngồi sát bên rìa ngoài cửa nóc nhà, câu được câu không nghe cuộc đối thoại phía xa. Nếu giờ phút này có người qua đường nào ngẩng đầu lên, nhất định sẽ sợ tới mức thét chói tai, còn tưởng rằng có hai người muốn nhảy lầu.
"Hai cô bé này tính tình thật hoạt bát." Hồ Anh Tài nhìn theo phương hướng của bọn họ, lộ ra ánh mắt hâm mộ. Tình hữu nghị của nhân loại vừa yếu ớt vừa ngắn ngủi, nhưng lại khiến rất nhiều người rung động.
Hồ Anh Tài hừ một tiếng, không ngăn nổi bản thân phát ra tiếng cười nhạo: "Chẳng qua là có người nào đó, hình như không quá hòa hợp với tập thể nhỉ? Đã tới trường học bốn tháng, mà không ngờ lại không có bạn học nào mời đi ra ngoài chơi."
"Người nào đó" không quá hòa hợp với tập thể đứng bên cạnh anh ta, dáng người cao ráo, gương mặt như ngọc, không nói một lời nhìn bốn người càng đi càng xa.
"Không muốn ngã xuống thì câm miệng." Ngữ khí hoàn toàn không có một chút tình cảm nào, Nguyên Tuấn Sách lạnh nhạt lên tiếng.
"Chiêu này của ngươi chỉ có tác dụng với cô bé kai thôi, đừng quên ta chính là hồ ly." Hồ Anh Tài kiêu ngạo xoè lòng bàn tay.
Giây tiếp theo, một bàn tay to mạnh mẽ đặt lên vai trái của anh ta, mới hơi ấn xuống đã khiến Hồ Anh Tài sợ tới mức lập tức ôm chặt mái tôn trên nóc nhà: "Đừng đừng, ta chỉ nói giỡn thôi. Ngươi đã học ngôn ngữ của nhân loại lâu như vậy rồi, chắc là cũng biết nói giỡn có ý gì đi?"