Nguyên Tuấn Sách giơ tay, dịu dàng giúp cô lau nước mắt, những thứ này cũng chẳng thể khiến anh nảy sinh chút thương hại nào: "Ít nhất hồn phách còn có một chút giá trị lợi dụng. Nếu bạn học Hạnh cứ khăng khăng phản đối, vậy giá trị của cậu, bằng không."
Anh vừa cười âm hiểm vừa nói, câu nói tàn nhẫn đánh tan ý nghĩ của cô. Nguyên Tuấn Sách chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấu suy nghĩ của Hạnh Mính, nhìn thấu sự phản kháng trong thâm tâm cô.
Đến lúc quay về phòng học, hai người một trước một sau đi vào, đôi mắt Hạnh Mính đã hồng hồng, nâng tay, bàn tay dùng sức chùi nước mắt.
Tần Nhạc Chí ngồi trong góc phòng thấy cảnh tượng này, liếc nhìn cái người phía sau cô, vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách vẫn chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào, cả người chỉ thiếu điều viết rõ mấy chữ: thanh cao ngạo mạn, trông lại càng giống như Hạnh Mính vì anh mà khóc.
Dù chỉ là suy đoán, nhưng chỉ mới nghĩ vậy, Tần Nhạc Chí đã tức không chịu nổi, hàm răng cắn chặt ngón tay cái, tình cảm ngây thơ bị cậu ta đè nén lại, không cam lòng nhìn chằm chằm Hạnh Mính.
Chiếc điều hòa thổi ra từng cơn gió lạnh trên đỉnh đầu cũng không thể làm giảm bớt chút nào cảm giác nghẹn khuất bực bội trong lòng cậu ta.
Tần Nhạc Chí ý thức được, cậu ta cần phải làm chuyện gì đó.
Hai tháng trước kì thi cuối kỳ, trường học sẽ tổ chức một kỳ thi tháng nho nhỏ, ngày thi được định vào thứ năm và thứ sáu, qua nửa ngày thứ sáu là có thể thi xong môn cuối cùng, cho nên các học sinh cũng được tan học sớm hơn bình thường ba tiếng.
Lộ Điệp theo thường lệ rủ rê Hạnh Mính đi chơi.
Đến tận khi hai người đi ra khỏi cổng trường, Hạnh Mính vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng Nguyên Tuấn Sách, trong lòng không khỏi có chút nhẹ nhàng thở phào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Dạo này cậu rất thân thiết với Nguyên Tuấn Sách đấy."
"Hả? Không có!"
Lộ Điệp khoác tay cô, nghiêng đầu, cho cô một ánh mắt xem thường tiêu chuẩn: "Trước kia, buổi trưa hai người chúng ta đều cùng đi ăn cơm. Bây giờ, cứ mỗi lần đến giữa trưa là lại không thấy bóng dáng cậu đâu, lúc trở về còn luôn đi cùng với cậu ta. Hơn nữa, hai người các cậu đều là học sinh ngoại trú, chắc là không phải nảy sinh cái gì đấy chứ?"
"Cậu suy nghĩ nhiều rồi!" Hạnh Mính kiên định phất tay nói cho cô ấy biết: "Hai chúng tớ tuyệt đối không có khả năng!"
Có đôi khi giác quan thứ sáu của Lộ Điệp chuẩn đến đáng sợ. Chuyện giữa trưa cô thường trèo tường với Nguyên Tuấn Sách ra sau núi ăn cơm đến bây giờ vẫn không có ai biết đâu!
Vì bảo vệ cái mạng nhỏ, hai tuần này có thể nói là Hạnh Mính sống trong nơm nớp lo sợ, Nguyên Tuấn Sách bảo cô đi hướng Đông cô tuyệt đối không dám đi hướng Tây, nhưng từ cái lần tặng ba vết cào suýt hủy dung cô, thì anh cũng không làm chuyện gì quá quá đáng với cô cả.
Có lẽ là dục vọng của yêu quái cũng không mãnh liệt như vậy.
"Nè!"
"Hai người phía trước kia, đừng chỉ lo đi thế chứ"