⬅ Trước Tiếp ➡
Đuôi mắt Nguyên Tuấn Sách nhiễm màu đỏ tươi, khoé mắt còn chảy nước mắt, khom lưng hừ hừ, phát ra tiếng rên rỉ dâm đãng. Anh giữ chặt đầu Hạnh Mính, hơi lui người về phía sau, kéo cái quần lót đã ướt dầm dề xuống, giơ trụ thịt ương ngạnh kiêu ngạo kia lên, đè xuống miệng cô, thế tấn công cực kỳ mãnh liệt, không cho phép phản kháng.
"Hô Ah! Nuốt vào!"
Cánh tay mất máu quá nhiều, mùi tanh lại tràn ngập khoang miệng, Hạnh Mính đầu váng mắt hoa.
Cô biết nếu mình không phối hợp, có khả năng sẽ bị ảnh chém đứt đầu ngay khi đang sống sờ sờ. Hoảng loạn thuận theo lực trong tay anh, cho dù đã chủ động phối hợp với tốc độ của anh, cái đầu kịch liệt đong đưa, Hạnh Mính vẫn giống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, phập phập phồng phồng.
Dạ dày truyền tới cảm giác muốn nôn, còn không kịp đẩy anh ra, Nguyên Tuấn Sách đã dùng côn thịt, áp cái cảm giác ghê tởm đó xuống, lấp kín dịch dạ dày sắp chảy ra.
Yết hầu căng tuôn, nhìn từ bên ngoài có thể thấy rõ hoa văn của trụ thịt khổng lồ, sắc mặt cô trướng đỏ rồi biến thành tím ngắt, đôi mắt trợn trắng, đôi tay vô lực rơi xuống đất, chỉ có phần đầu vẫn treo giữa háng anh, lung lay sắp đổ.
Lúc Hồ Anh Tài vừa tới, thứ đập vào mắt là một cảnh tượng chỉ có thể dùng hai chữ thê thảm để hình dung. Trong phòng khách, vết máu đã khô vương vãi trên nền nhà và cả tấm thảm, thậm chí tấm thảm lông Ba Tư kia còn bị đè ép đến mức giờ vẫn không thể trở về hình dạng bình thường.
Anh ta đột nhiên có dự cảm, chỉ sợ cô bé kia không sống đến ngày hôm sau.
Trong biệt thự không có mùi tinh dịch nồng đậm, chỉ khi Hồ Anh Tài lên đến lầu hai, mới nghe thấy tiếng rên rỉ hãm sâu trong tình dục, tiếng hừ hừ theo làn điệu uyển chuyển.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cửa phòng không đóng, hoàn toàn mở rộng.
Dáng vẻ cô gái trên giường bị bóng lưng Nguyên Tuấn Sách che chắn kín mít, anh quỳ gối trên chăn, sống lưng thẳng tắp, đang ra sức cày cấy gì đó, phần hông di chuyển, tiếng thở dốc không ngừng vang lên, từng tiếng hừ hừ phát ra từ trong miệng anh.
Một bàn tay của Nguyên Tuấn Sách vòng qua người trước mặt, không biết là cầm được thứ gì, khiến dưới háng phát lực, tiếng thở gấp rõ ràng hơn, có vẻ đã bắn. Người dưới háng Nguyên Tuấn Sách hình như đang run rẩy, đùi anh cũng có xu thế run rẩy.
Rất nhanh sau, Nguyên Tuấn Sách lạnh lùng nói hai chữ nuốt xuống.
Lại không đến nửa phút sau, anh nâng tay lên, trong tay dường như có đồ vật gì đó, thứ đó cũng bị cưỡng chế kéo lên.
Lúc này Hồ Anh Tài mới thấy rõ, đó là một mái tóc rất đẹp, thì ra dưới háng anh mặt của cô bé kia.
Nguyên Tuấn Sách căn bản không phát hiện ra anh ta đã đến, Hồ Anh Tài cũng cứ đứng ngoài cửa, dựa vào tường lắng nghe hồi lâu.

⬅ Trước Tiếp ➡