⬅ Trước Tiếp ➡
Vốn ban đầu anh ta chỉ định đứng đây canh, sợ Nguyên Tuấn Sách quá đắm chìm trong tình dục mà hoá cuồng, nếu chẳng may thật sự xảy ra chuyện gì anh ta cũng kịp tiến đến ngăn cản. Chỉ là Hồ Anh Tài đứng đến tê chân, bên trong vẫn đang "làm", hơn nữa còn lặp đi lặp lại một động tác, không có gì mới mẻ đa dạng.
Anh đùa nghịch cỏ đuôi chó trong tay, chẳng có chút hứng thú bĩu môi, lòng bàn tay nhéo nhéo cọng cỏ.
Tới tới lui lui cũng chỉ có mỗi cách khẩu giao, làm mấy trăm lần mà vẫn không biết ngàn sao?
Hồ Anh Tài bổ não ra vẻ mặt thống khổ của cô gái nhỏ kia, không biết miệng của nhân loại có thể kiên trì chịu đựng được bao nhiêu lần mới bị chơi hư đây?
Ngày mùa hè, ráng chiều thong thả phủ xuống, những ngôi sao yên lặng vô thanh vô tức đãi đầy bầu trời không. Đêm nay rõ ràng là một đêm tối không mây, ánh trăng như nước, vầng sáng màu trắng ngà tưới xuống vạn vật thế gian.
Bóng đêm yên ắng không một tiếng động, tiếng thở dốc uyển chuyển không biết đã dừng lại từ lúc nào. Trải qua một hồi sung sướng mệt nhọc, Nguyên Tuấn Sách miệng khô lưỡi khô.
Dường như anh không vui vì thân thể xuất hiện biểu hiện mất nước, nhìn đến cái miệng vẫn đang chảy máu của Hạnh Mính, trong cổ họng còn có một đống tinh trùng chưa nuốt xuống, dọc theo đường viền môi, chảy ra ngoài, như con sông không được lấp kín, chúng chảy theo cổ, xâm phạm lãnh địa phía dưới cổ áo. Gương mặt trẻ con có dấu vết bị xé rách, sưng phù.
Đôi mắt cô đã đóng lại, dáng vẻ lúc ngủ an tường lại bình tĩnh.
Miệng vết thương trên cánh tay đã ngừng chảy máu, đống máu khô đã đóng vảy. Nguyên Tuấn Sách cực kỳ tán thưởng năng lực phục hồi của nhân loại.
Quan sát từ trên xuống dưới, người trên giường giống như công chúa ngủ trong rừng trong truyện cổ tích, ngoại trừ trên gương mặt không có biểu cảm hạnh phúc, giấc ngủ của cô xem ra vẫn khá tốt.
Vì sao lại ngủ nhỉ?
Nguyên Tuấn Sách chui vào phòng tắm, vừa tắm rửa sạch sẽ, vừa nhắm mắt hồi tưởng.
Rốt cuộc là từ lúc nào mà đôi mắt cô bắt đầu nhắm lại, không rên một tiếng, mặc kệ anh bóp cô mở miệng, đấu đá lung tung trong đó? Hình như, lúc đó, đến cả sợi tóc cũng như không có sức sống. Không nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của cô, ánh sáng trong thân thể cũng dần mai một, không còn dáng vẻ đáng yêu như anh ảo tưởng nữa.
Cửa phòng tắm mở ra, khí lạnh như băng thấm sâu vào xương, vồn vã thoát khỏi không gian vừa bị phong kín, vọt ngang qua sau lưng anh, chạy ra bên ngoài. Nước trên người không ngừng chảy xuống, dưới chân đã hình thành một bãi nước nhỏ.
Làn da tái nhợt của Nguyên Tuấn Sách như bị kết một tầng băng sương, lạnh đến thái quá.
Ngoài cửa sổ đã chẳng còn tia nắng, màn đêm tối tăm, chỉ còn vầng trăng sáng từ nơi xa trong không trung chiếu ra chút ánh sáng mỏng manh. Chân trời mới đang hửng sáng như bụng cá trắng, thì ra anh đã đùa bỡn Hạnh Mính cả một đêm.
Tới gần chạng vạng ngày hôm sau, Hạnh Mính vẫn không tỉnh lại, sốt cao không lùi. Tay Nguyên Tuấn Sách vuốt ve cái trán nóng rực của cô mới biết, đây là sinh bệnh trong miệng của nhân loại.

⬅ Trước Tiếp ➡