⬅ Trước Tiếp ➡
Hạnh Mính bị bệnh, hơi thở thoi thóp, khuôn mặt phủ một tầng đỏ thẫm đáng sợ, môi khô nứt nẻ, các nếp uốn cứ như con giun chằng chịt. Trên cánh mũi và vùng trán đã thấm ra một đống mồ hôi, vừa đáng thương, vừa thê thảm, lại xinh đẹp.
Hạnh Mính có một gương mặt trứng ngỗng xinh đẹp. Khuôn mặt và đường nét đó chính là mỹ nhân tiêu chuẩn, tuy vì hiện tại vẫn đang trong quá trình dậy thì, nên vẻ non nớt vẫn chưa rút đi hết, làn da đàn hồi, thịt cũng rất mềm.
Duy chỉ có đôi mắt kia, cố tình non nớt ngây thơ như mắt nai. Nguyên Tuấn Sách cực kỳ thích đôi mắt này, nhưng khi anh vạch mí mắt cô ra, chỉ có thể nhìn thấy tròng mắt màu nâu rũ xuống, vô thần, tròng trắng chiếm hơn một nửa, đại biểu lúc này cô đã bất tỉnh, ý thức không rõ.
Cánh môi vô lực mở ra, hô hấp cực nhanh, mùi máu trong cổ họng nồng nặc đến độ anh có thể ngửi thấy .
Muốn tìm bác sĩ nhân loại thì tìm thế nào nhỉ?
Nghe anh hỏi, Hồ Anh Tài cực kỳ kinh ngạc, khó hiểu cắn một miếng trên quả táo ngon ngọt nhiều nước, rồi mới nhìn về phía anh: "Không muốn để cô bé đó chết sao? Ngươi phải biết rằng, nếu bây giờ ngươi cứ mặc kệ cô ta, hẳn là cô ta cũng chẳng sống được mấy ngày đâu. Sốt cao không lui rất dễ gây co giật rồi tử vong."
Thì ra, loài người bị bệnh sẽ trở nên yếu ớt như vậy sao?
Tri thức mà anh mới chỉ nhìn thấy trong sách, lần đầu tiên phát sinh ở trước mắt. Giờ phút này Nguyên Tuấn Sách buồn bã ỉu xìu, rèm lông mi cũng rũ xuống.
"Không muốn."
Giọng anh hơi khàn khàn, không hề cảm thấy chính mình lật lọng như thế thì có gì không đúng: "Thích Hạnh Mính, không muốn để cô ấy chết."
Nguyên Tuấn Sách phỏng đoán, có lẽ là nguyên nhân khiến anh mở miệng nói ra những lời kia, là vì thời gian vừa rồi anh được hầu hạ rất thoải mái. Nếu đây là chuyện mà chỉ khi Hạnh Mính tồn tại mới có thể làm được cho anh, vậy đương nhiên anh không muốn cô chết.
"Được rồi, ta đi tìm bác sĩ." Hồ Anh Tài khép cửa tủ lạnh, nghiêng đầu chăm chú nhìn gương mặt đang cúi đầu nghiêm túc tự hỏi của anh.
"Nhưng mà khi nhân loại sinh bệnh, phải được chăm sóc cẩn thận. Ít nhất, nhà của chúng ta không có đồ vật mà cô ta có thể ăn."
Bác sĩ già đi rồi, để lại một đống thuốc lớn lớn bé bé trong phòng, và cả cao cầm máu trị thương.
Nguyên Tuấn Sách cởi sạch quần áo trên người cô. Làn da Hạnh Mính vốn trắng nõn bóng loáng, lúc này vì nhiệt độ cơ thể quá cao, nên làn da hiện lên một tầng ửng hồng. Cô ra quá nhiều mồ hôi, sống lưng ẩm ướt, vừa sờ đã ướt nhẹp cả một bàn tay.
Da thịt kiều nộn bóng loáng, giống như bạch ngọc thượng đẳng. Điểm khác biệt duy nhất chính là thân thể con người ấm áp đàn hồi, vừa ấn sẽ lõm xuống, nhưng thả ra thì sẽ về lại hình dáng ban đầu.
Hai chân thon dài gầy gò, đường cong mạn diệu, có loại xúc cảm uyển chuyển nhẹ nhàng. Lúc này hai đùi khép chặt, địa phương dưới thân biến thành hình dạng tam giác, hai mảnh thịt ghép thành một khe hở giữa bắp đùi và xương hông, bất kỳ phần da nào trên người cũng trắng nõn sáng bóng.

⬅ Trước Tiếp ➡