⬅ Trước Tiếp ➡
Mái tóc đen nhánh thẳng tắp xõa trên vai cổ, nhưng lại không đủ dài để che chắn cho đầu nhũ hồng nhạt trước ngực. Tiếng khóc thút thít vẫn vang vọng, trước ngực phập phồng, hai đống thịt trắng nõn mềm mại trước ngực nhìn cực kỳ căng tròn, đàn hồi.
Vì tiếng khóc quá lớn, Hạnh Mính che ngực ho khan, trong đôi mắt thể hiện cảm xúc kinh sợ rất rõ ràng, mắt nai mở to, mồ hôi theo đường cần cổ thon dài chảy dọc xuống xương quai xanh.
Nguyên Tuấn Sách không nói gì, nhặt cái bát rơi trên mặt đất lên rồi xoay người đi xuống lầu.
Hồ Anh Tài chế giễu nhìn anh: "Thật kinh ngạc nha, không ngờ ngươi lại không động thủ."
Anh ta nghe rất rõ những động tĩnh trên lầu, kinh ngạc như phát hiện ra một đại lục hoàn toàn mới, không khỏi nhìn Nguyên Tuấn Sách thêm mấy lần, nhưng anh cho anh ta một cái bơ đẹp, một câu cũng không thèm trả lời, lại đi về phòng bếp, cầm lấy quyển thực đơn rất dày tiếp tục nghiên cứu.
Mới nhìn được tầm hai trang, Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn không tập trung lực chú ý nổi nữa, tầm mắt nhìn chằm chằm xuống phía dưới thân. Nơi đó bành trướng dữ dội, chọc cả vào cái quần ngủ rộng thùng thình, tạo ra một cái lều trại hình tam giác cao cao.
Nguyên Tuấn Sách chỉ biết hiện tại mình đang rất khó chịu, anh muốn cắm vào trong miệng của Hạnh Mính, nhưng anh lại cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ để bản thân phát tiết. Rốt cuộc nên làm như thế nào?
Trong đầu trống rỗng, không có tri thức về lĩnh vực này khiến anh không tìm được bất luận cậu trả lời nào
Sau đó không lâu, Hạnh Mính cũng dần hạ sốt, cả người mệt mỏi nằm trên giường, mơ màng sắp ngủ.
Nhưng khi Nguyên Tuấn Sách quay lại lần nữa và trong tay còn cầm theo một chén cơm đi lên, cô không thể không kéo chút lý trí sắp tan rã lại, bảo trì thanh tỉnh. Hạnh Mính nhìn anh ngồi lên mép giường, bưng bát muốn đút cho cô, trong nháy mắt, cô ý thức được vừa rồi mình đã làm gì.
Hạnh Mính sợ hãi, túm lấy tấm chăn trên người, kẹp chặt hai chân, lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra mình đang trần truồng, rũ mắt nhìn xuống, khuôn mặt trong nháy mắt đỏ rực, làm đôi mắt thoạt nhìn như tràn ngập tơ máu.
"Lần này, tôi đã nấu rất cẩn thận." Nguyên Tuấn Sách dùng cái muỗng quấy hỗn hợp trong bát thành một thứ gì đó sền sệt, cà chua màu đỏ bị nấu nát thành bùn, bên trong còn kèm theo một ít đồ vật không khả nghi không nhìn ra là thứ gì. Bề ngoài của cái thứ trong chén này thật sự không dính tí nào đến hai chữ "Đồ ăn".
"Uống hết nó đi, bạn học Hạnh."
Anh dùng ngữ khí lạnh lùng, không cho phép phản bác, cầm cái bát tiến lên. Hạnh Mính có ảo giác, cảm thấy câu vừa rồi của anh chính là mệnh lệnh khủng bố, nếu cô không uống hết bát canh trước mắt, thì Nguyên Tuấn Sách sẽ lập tức tử hình cô.
"Mình uống, mình uống." Cổ họng bị xuất huyết, giọng nói khó nghe, cứ như tiếng kim loại xoẹt xoẹt qua pha lê vậy.
Hạnh Mính còng lưng, dùng ngực với chân kẹp chặt chiếc chăn khiến da thịt trắng nõn sau lưng bị lộ ra một mảng lớn. Cô chủ động cầm lấy cái bát, đặt bên miệng, dùng sức thổi cho bớt nóng.

⬅ Trước Tiếp ➡