Phải mất một lúc rất lâu mới có thể khiến "thức ăn" trong bát nguội bớt một chút. Hạnh Mính định một tiếng trống làm tinh thần hăng hái, cúi đầu nuốt xuống đống hỗn hợp này, cho dù nó có khó nuốt đến mức nào, thì sau khi uống xong, cô cũng phải mỉm cười, cười đến khiến anh vừa lòng mới thôi.
Hạnh Mính đặt cái bát bên môi, biểu cảm như thấy chết không sờn, ngừng thở, nhắm mắt lại, dốc chén, ngửa đầu nuốt xuống. Bát cháo nóng bỏng như thiêu cháy yết hầu, Hạnh Mính nhíu chặt lông mày, đau đớn muốn chết.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ừng ực, ừng ực.
Khoé môi Nguyên Tuấn Sách cong lên, lộ ra nụ cười như có như không, cảm thấy mỹ mãn.
Một giọt cuối cùng chảy vào trong miệng, Hạnh Mính tìm được đường sống trong chỗ chết, há to mồm, nặng nề hít thở, lúc này mới có chút tâm tình cảm nhận dư vị trong miệng, lại nhìn chút vụn cà chua còn mắc trong cái bát, cô mới nhận ra thứ mình bị ép uống là canh thịt bò cà chua.
Chỉ là, mùi vị có hơi kì quái.
"Đây là lần đầu tiên tôi làm đồ ăn của nhân loại."
Hạnh Mính ngẩng đầu, bất ngờ nhìn thấy biểu cảm hạnh phúc trên gương mặt anh. Cô tự hỏi không biết anh có thực sự đang hạnh phúc hay chỉ đang giả bộ, hoặc là cô đã nhìn nhầm: "Bạn học Hạnh, loại cảm giác này gọi là vui vẻ sao?"
Nguyên Tuấn Sách che vị trí ngực, tỉ mỉ mô tả lại cảm thụ của bản thân: "Trái tim nhảy lên rất mạnh, cảm giác rất ấm áp. Tôi cứ không thể khống chế được khóe miệng, muốn cười. Cảm giác lúc này không giống ngày thường, hơn nữa, tôi còn muốn nhìn thấy bạn học Hạnh ăn những món mà tôi tự làm nhiều lần nữa."
Hạnh Mính bất ngờ vượt qua cửa ải cửu tử nhất sinh, nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần không giết cô, cho dù Nguyên Tuấn Sách làm đồ ăn khó ăn đến mức nào cô cũng có thể nuốt hết.
"Bạn học Hạnh không vui sao?"
Nguyên Tuấn Sách đang tự bạch lại đột nhiên chuyển hướng câu chữ, hỏi một câu chết người như vậy. Hạnh Mính lập tức giống con mèo xù lông: "Vui vẻ.. Vui vẻ cái gì?"
"Ăn cơm tôi làm, không vui sao?" Nguyên Tuấn Sách hơi nhíu mày, lông mi rậm rạp rũ xuống, trong lòng đang thắc mắc tại sao tâm tình của hai người bọn họ lại không giống nhau.
"Vui vẻ, vui vẻ! Mình có vui vẻ mà, mình rất vui vẻ ấy chứ. Cảm ơn cậu đã nấu cơm cho mình."
"Phải không?" Anh cười ngây thơ: "Thì ra lúc bạn học Hạnh vui vẻ sẽ có phản ứng như thế này."
Hạnh Mính che cánh tay bị thương, tuy miệng vết thương đã kết vảy nhưng chỉ khẽ chạm vào là thấy đau thấu xương, cô ngoài cười nhưng trong không cười, gương mặt đó không thể nói là đẹp.
Nguyên Tuấn Sách cúi người, vòng tay ôm lấy eo cô, Hạnh Mính hoảng sợ trừng mắt, cả người cứng đờ.
Những sợi tóc ngắn xoã lung tung trên thái dương tinh nghịch cọ trên cổ cô, nhiệt độ cơ thể lạnh như băng trong nháy mắt được truyền lửa bởi một cơ thể ấm áp khác. Bên Hạnh Mính thì lại có cảm giác như rơi vào động băng, cô không dám động, mặc kệ bàn tay to trên eo vuốt ve lung tung, từ trên xuống dưới, từ trái qua phải.