⬅ Trước Tiếp ➡
Nhà Hạnh Mính ở trong thuộc viện. Nơi này có một cái đặc điểm là chỉ cần một nhà nào đó xảy ra chuyện gì, thì trong phạm vi bán kính 3 km gần đó, tất cả mọi người đều sẽ biết chuyện. Nghe cô hàng xóm nói như vậy, Hạnh Mính cũng có chút luống cuống, di động của cô đã hết pin tắt máy, vội mượn tạm điện thoại của cô hàng xóm, run run rẩy rẩy bấm số.
"Cô Lưu, chắc là mẹ cháu sẽ không mắng cháu đâu nhỉ?"
Cô Lưu nhìn ra cô lo lắng: "Yên tâm đi, mẹ cháu chắc sẽ không mắng cháu đâu. Bình thường cô ấy cũng ít khi ở nhà, có khi chuyện này còn khiến mẹ cháu càng áy náy với cháu hơn ấy."
Điện thoại được nhận, Hạnh Mính thấp thỏm bất an alo một tiếng. Y Chi Anh nghe thấy giọng con gái, đầu tiên là nhẹ nhàng thở ra, rồi mới hỏi: "Con không sao chứ? Ngày hôm qua đã đi đâu?"
"Ngày hôm qua, còn ở nhà một bạn học. Con không sao ạ, mẹ ơi, mẹ đang ở đâu thế ạ?"
Giọng nói đầu kia điện thoại có vẻ rất mỏi mệt, âm thanh hơi khàn khàn, già nua hơn giọng mẹ trong trí nhớ của cô nhiều: "Mẹ đang ở bệnh viện chăm sóc người bạn học kia của con đó. Ba mẹ cậu nhóc này hôm nay vẫn chưa tới, mẹ cũng không thể để cậu nhóc ở lại bệnh viện một mình được."
"Là bệnh viện nào ạ? Hiện tại còn đi qua!"
Sau khi cúp điện thoại, Hạnh Mính cảm ơn cô hàng xóm, cô Lưu chỉ vào cánh tay cô, kinh ngạc hỏi: "Vết thương này của cháu làm sao bị đây?"
Cánh tay bị Nguyên Tuấn Sách cào ra ba đường máu, cô lại không muốn dùng yêu hỏa của anh để làm miệng vết thương khép lại, cho nên chỉ dành quấn một tầng băng vải trắng thật dày để cầm máu, mu bàn tay không được quấn kĩ, lộ ra ba vết cào nhìn thấy ghê người.
"Cháu không cẩn thận bị ngã thôi ạ"
Lời nói này, ma cũng không tin, thử hỏi ngã như thế nào mới có thể ngã ra ba vết cào như vậy?
Đương nhiên, mẹ của Hạnh Mính cũng không tin.
"Có phải con có chuyện lừa mẹ không?"
Đứng ngoài phòng bệnh, Hạnh Mính kéo tầm mắt đang trên người Tần Nhạc Chí trong phòng bệnh trở về, cô cũng hết cách, chỉ vô lực lắc đầu: "Không có đâu mẹ, lần này còn khiến mẹ lo lắng rồi, con xin lỗi."
Y Chi Anh thở dài, giọng điệu so với lúc trong điện thoại còn trầm trọng hơn.
Thoạt nhìn, bà giống như một người mẹ mềm yếu nhu nhược, chỉ một ngọn gió thổi cũng bay mất, cộng thêm hình thể thiên gầy, lại còn thích mặc váy dài, khiến cho không ai nghĩ rằng bà lại làm việc ở công trường.
Nhưng mẹ Hạnh Mính chính là nữ hán tử hàng thật giá thật, là nữ tài xế điều khiển cần trục hình tháp. Bình thường, công việc của bà khá rất bận, chỉ cần nhận một công trình là mấy tháng không thể về nhà. Cho nên, mặc dù Hạnh Mính học ngoại trú, nhưng số lần gặp mẹ mỗi tháng cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Có lẽ là do đặc thù công việc, con người bà cũng không dong dong dài dài, ngược lại tác phong như sấm rền gió cuốn. Ba Hạnh Mính là một giảng viên đại học, tính tình hoàn toàn tương phản với mẹ cô, trong nhà, Y Chi Anh là nóc nhà, tiền và các chuyện lớn nhỏ đều phải qua tay bà.
"Ngày hôm qua lúc mẹ đi tìm con, đã lên núi Tranh Duyên Hiếu để hỏi."
Hạnh Mính kinh ngạc ngẩng đầu: "Bọn họ.."

⬅ Trước Tiếp ➡