⬅ Trước Tiếp ➡
"Mẹ chỉ gặp được một tiểu đạo sĩ trẻ tuổi đầu trọc, người đó nói mẹ không cần lo lắng cho con, còn nhờ mẹ chuyển lời cho con, gần đây nhớ phải vẽ thật nhiều bùa, vị phương trượng kia cũng không ở trên núi."
Y Chi Anh phát sầu, nhéo nhéo giữa mày: "Hiện tại mẹ cũng không biết, lúc trước quyết định đưa con lên núi bái sư rốt cuộc có phải lựa chọn chính xác hay không. Từ sau khi đó, mỗi ngày trên người con đều có vết thương, con nhìn những cô con gái nhà khác xem, có người nào giống như con không. Trên người khắp nơi toàn là sẹo, mà hình như con còn không thấy lo lắng chút nào nhỉ."
Hạnh Mính cười ha hả cho qua chuyện, che kín miệng vết thương trên mu bàn tay: "Mẹ, không phải mẹ cũng nói muốn để con rèn luyện lá gan sao? Nhiệm vụ sư phụ giao cho con, còn rất thích, cũng vui lòng hoàn thành mà."
Y Chi Anh không hỏi nhiều, bà biết không nên lắm miệng, vị phương trượng kia đã từng nhắc nhở bà, con gái của bà không giống những người khác, bình thường lúc chung sống thì nên tận lực ít quản ít hỏi hơn, chỉ cần Hạnh Mính bình an là đủ rồi, không cần tạo cho con bé áp lực tâm lý quá lớn.
Ngay từ đầu Y Chi Anh còn không tin, nhưng sau khi Hạnh Mính qua cơn sốt cao kia, bà luôn nhìn thấy cô lầm bầm lầu bầu một mình, chỉ vào thứ gì đó trong phòng rồi nói có quỷ, còn thường xuyên thét chói tai, sợ hãi nổi điên. Đoạn thời gian đó, bà cũng từng đưa cô đi gặp bác sĩ tâm lý, nhưng cách này căn bản không có tác dụng với cô, sau đó bác sĩ còn kết luận, bệnh tình của cô càng ngày càng nghiêm trọng.
Rồi cuối cùng, bà quyết định đưa con gái lên đạo quan nửa tháng, bệnh tình cũng đã tốt lên, cho nên dù cô có mê tín, nhưng chỉ cần có thể chữa khỏi cho con gái, bà hoàn toàn có thể tiếp thu.
Ba mẹ Tần Nhạc Chí giữa trưa mới chạy được tới bệnh viện, nhìn dáng vẻ xem ra bọn họ cũng rất vội vàng, luôn miệng cảm ơn Y Chi Anh không ngừng, nói là chuyến bay ngày hôm qua đột nhiên bị hủy bỏ, bọn họ cũng không thể bay về luôn được, đành chạy qua rất nhiều thành thị khác nhau, thật vất vả mới mua được vé bay về trong hôm nay.
Hạnh Mính có hơi ngoài ý muốn, Tần Nhạc Chí nhìn như đứa trẻ phản nghịch không có người quản giáo, cô còn tưởng rằng gia giáo nhà cậu ta không ổn, ai ngờ ba mẹ cậu ta lại là phần tử tri thức du học, hiện còn đang làm việc ở nước ngoài, chắc cũng do vậy nên mới sơ sẩy khâu quản giáo.
Chuyện lần này của Tần Nhạc Chí bị phán định là gặp phải "Cướp bóc", không bắt được hung thủ. Ở bệnh viện, toàn bộ quá trình nghe phán quyết Hạnh Mính đều thấy chột dạ, chỉ có mình cô biết rõ chân tướng lúc đó. Chỉ mình cô thấy rõ Nguyên Tuấn Sách làm cách nào vẽ vài đường máu lên cánh tay cậu ta.
Buổi tối, ba Hạnh Mính cũng vội vàng trở về từ trường đại học ở một thành phố khác. Một nhà ba người cùng nhau ăn cơm, trong lúc nói chuyện, ba mẹ lại nhắc đến chuyện học tập của Hạnh Mính, nếu thành tích thể dục của cô đã ưu tú như thế, vậy có thể chọn trường đại học tuyển mà ba cô đang giảng dạy, trường học đó cũng xếp số một số hai trong nước.

⬅ Trước Tiếp ➡