Cách lúc tốt nghiệp chỉ còn một năm, Hạnh Mính nghĩ đến cảnh phải xa bạn xa bè, đường ai nấy đi, trong lòng liền thấy chua xót. Bạn tốt cấp ba của cô cũng không nhiều, Lộ Điệp là bạn thân nhất của cô, là đồng bọn quen biết từ cấp hai, tình hữu nghị của hai người cũng đã được 5 năm.
Sáng sớm thứ hai, Hạnh Mính vừa bước chân vào trường học, đã bị một người lao tới, nhào vào trong lòng. Lộ Điệp giống như con bạch tuộc, hai tay hai chân dán chặt lên người cô, kéo Hạnh Mính khom lưng xuống, vươn tay ra sau, dùng sức nâng mông cô ấy, bế lên.
"Cậu nặng đến mức nào bản thân không biết sao mà còn nhảy lên người tớ?"
Lộ Điệp hiếm khi không phản bác cũng không nói lời nào, chỉ cọ mặt lên cổ cô, hô hấp rầu rĩ, hừ hừ hai tiếng.
Hạnh Mính cúi đầu nhìn cô ấy: "Cậu khóc sao?"
"Mới.. mới không khóc! Sao mình phải khóc cơ chứ! Mình chỉ là muốn ôm cậu một lúc thôi, ôm trong chốc lát là được rồi!"
Thấy đám Ủy viên sao đó kiểm tra kỉ luật đang nhìn chằm chằm hai người, Hạnh Mính dành coi mình như con chuột túi, gian nan nện bước, đi phía trước: "Cực kì mất mặt đấy biết không hả Lộ Điệp? Cậu mau chóng nhảy xuống cho mình, bọn họ đều đang nhìn chúng ta đấy."
"Ai thèm để ý đến bọn họ! Mặc kệ, mặc kệ, cậu đột nhiên mất tích khiến mình lo lắng gần chết, có biết bây giờ mình đang tức giận đến mức nào không!"
"Xin lỗi mà."
"Cậu đã đi đâu? Chẳng lẽ cậu còn người bạn nào khác mà không cho mình biết sao?"
Hạnh Mính đang nghĩ xem nên giải thích chuyện này thế nào, thì sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói khiến cô như rơi vào hầm băng.
"Bạn học Hạnh."
Da đầu Hạnh Mính tê dại, vừa định quay đầu, anh đã đi tới phía sau cô, đôi đen nhánh như mực, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm người đang đu trên người cô.
"Không được phép ôm bạn học Lộ."
"Liên quan con mẹ gì đến cậu --" Lộ Điệp bị thả mạnh xuống dưới, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn cô
"Chào buổi sáng, bạn học Nguyên, ha ha." Hạnh Mính không biết nên dùng vẻ mặt gì để đối diện với anh, con yêu quái đã nhìn hết toàn bộ thân thể cô.
Người con trai cao lớn trước mặt, đột nhiên cúi người che đậy hết ánh sáng, cả người cô bị bao phủ trong bóng tối, bả vai cảm nhận được một cỗ áp lực, nặng đến mức khiến cô ngừng hô hấp, chân mềm nhũn, thiếu chút nữa đã quỳ xuống, Hạnh Mính không tự chủ được mà trừng to mắt.
Những người cũng cảm thấy ngạc nhiên còn có đám học sinh qua đường. Không ngờ trong trường học lại nhìn thấy một đôi quang minh chính đại ôm nhau ngay trước cổng trường.
"Chỉ có thể ôm tôi thôi, bạn học Hạnh." Nguyên Tuấn Sách dán sát cô bên tai, tiếng hít thở lệnh khiến vành tai mỏng manh của cô càng thấy ngứa ngáy. Giọng nói này quá phạm quy rồi, sao có thể trầm thấp từ tính đến như thế, khiến hai chân cô càng mềm nhũn.
"Không được ôm người khác, đồng ý với tôi nhé, bạn học Hạnh."
"Được.. được." Yết hầu Hạnh Mính như bị nghẹn, lắp bắp trả lời.
Lộ Điệp giơ tay lên kêu: "Thầy ơi! Nơi này có một tên lưu manh cưỡng ép ôm Hạnh Mính, thầy mau tới đây quản lý cậu ta!"