⬅ Trước Tiếp ➡
"Em học sinh này cũng khiến các thầy cô phát sầu. Trên phương diện cảm xúc và cách nói chuyện của Nguyên Tuấn Sách, trước lúc em ấy nhập học vào trường ta đã bị phán định là có chứng rối loạn nhân cách. Chuyện này đương nhiên là chính em ấy cũng không biết, em có quan hệ tốt với em ấy, nếu phát hiện em ấy có vấn đề gì, nhớ báo lại với thầy ngay nhé."
Rối loạn nhân cách?
Nguyên Tuấn Sách máy móc học tập các hành vi của nhân loại, không có một chút tính tự chủ, nên bị phán định là có loại bệnh này cũng không có gì đáng trách.
Chỉ là, sao đang từ người bị tra khảo, cô lại biến thành gián điệp của thầy rồi?!
Tiếng chuông vào lớp tiếng vang, trên đường Hạnh Mính về phòng học, lúc đi ngang qua đoạn rẽ và cầu thang, cánh tay đột nhiên bị túm chặt. Cô bị bất ngờ không kịp phản ứng, cả người nghiêng về phía đó, dán lên lồng ngực quen thuộc. Thân hình cao lớn đè chặt vai cô, không cho cô giãy dụa, một cái đầu xù xù áp lên khuôn mặt cô, hô hấp ấm áp phả ra từ miệng.
"Bạn học Hạnh, hôn môi là cái gì?"
Da đầu Hạnh Mính tê dại, cánh tay của Nguyên Tuấn Sách vẫn đang vòng qua trước bụng cô, hai cánh tay đều dùng sức thít chặt vòng vây, Hạnh Mính không thể không cong lưng, dựa vào người bên cạnh: "Cậu nghe cái từ này ở chỗ nào!"
"Bạn học Lộ."
Lộ Điệp!
Còn nhóc này sao không yên phận ngồi học đi còn muốn đầu độc bạn cùng bàn?! Sao lại nói hết cho anh mấy thứ này thế?
"Cậu ấy cho tôi xem một vài tấm ảnh chụp. Cho nên chỉ cần dán lên miệng bạn học Hạnh, liền tính là hôn môi sao?"
"Cậu ấy cho cậu xem ảnh chụp như thế nào!"
Cánh tay trên eo dần dần thít chặt hơn, gương mặt Nguyên Tuấn Sách dán lên má trái cô, ngón tay lạnh lẽo, xoay quanh cằm Hạnh Mính, hô hấp tinh tế tẫn phả lên cánh môi, trái tim bị đánh động, đang mạnh mẽ nhảy lên, từng nhịp từng nhịp tạo ra một vòng gợn sóng.
"Trong ảnh chụp có hai người đều không mặc quần áo, đang hôn môi."
Trong đầu Hạnh Mính vang lên một tiếng ầm ầm, như có thứ gì đó vừa sụp xuống.
Đôi môi của Nguyên Tuấn Sách có nhiệt độ giống như nhiệt độ cơ thể anh, lạnh như băng. Cánh môi dùng sức dán lên cánh môi cô, bốn miếng thịt mềm dán lên nhau, độ ấm dần lan tỏa sang hai bên, hai cánh môi dán chặt đến mức biến hình, hàm răng trắng muốt cọ cọ lên môi cô, cắn một cái.
Đôi mắt Nguyên Tuấn Sách mở to, anh đang nghiêm túc tự hỏi thứ cảm xúc này là gì, lại nhìn vào mắt cô, đôi mắt anh có thêm chút tình cảm không nên có. Nguyên Tuấn Sách kéo tay cô, vuốt ve chỗ ngực đang chấn động.
Hạnh Mính có thể cảm giác được một cách rõ ràng, trái tim anh đang đập cực kỳ nhanh.
Cũng như vậy, Nguyên Tuấn Sách cũng đặt tay lên ngực cô, hành động không có một chút sắc tình nào, chỉ lẳng lặng cảm thụ nhịp đập trái tim cô.
Hạnh Mính ngừng hô hấp, đến tận lúc không nín được nữa, hơi thở ấm áp mới phun lên mặt anh. Gương mặt Hạnh Mính lúc này đã đỏ tới mang tai, cảm xúc chật vật xấu hổ bùng nổ trong lòng. Hốc mắt thoáng chốc đã đong đầy nước mắt như là sắp rơi ra, đôi mắt hồng hồng như con nai.
"Bạn học Hạnh, nơi này của cậu cũng đập rất nhanh, giống như của mình vậy. Cậu rất khó chịu sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡