"Ừm." Hạnh Mính gật bừa, đầu rũ xuống, không nói không rằng, hàm răng trắng tinh cọ qua cánh môi, nơi vừa mới bị anh hôn, trong lòng như có âm thanh tín niệm bị xé rách, xé rách rất đau, nhưng cô lại không dám khóc lớn.
"Đây là lần đầu tiên tôi hôn môi." Nguyên Tuấn Sách ôm cô nói, lại vùi đầu vào người cô, giống như chú chó nhỏ dính người, dùng hết sức lực toàn thân dán lên người cô.
"Tuy rằng rất khó chịu, nhưng tôi rất vui vẻ. Loại cảm giác khó chịu này, bạn học Hạnh có thể giải thích cho tôi không?"
Khó chịu, Hạnh Mính cũng rất khó chịu.
Nhưng cô biết, lý do mình khó chịu hoàn toàn không giống anh, bởi vì từ trước đến nay cô chưa từng nghĩ sẽ dâng nụ hôn đầu quý giá cho một con yêu quái.
Đã rất lâu rồi cô không thể liên lạc với sư phụ. Cuối tuần, vị sư phụ "mất tích lâu ngày" đột nhiên đi đến trước nhà Hạnh Mính.
Tĩnh Đình phương trượng vẫn mặc bộ đạo bào mộc mạc.
Khuôn mặt già nua, vẻ mặt hiền từ, dường như không hề khác gì lúc trước, lông mày dài trắng xoá, đuôi lông mày rủ xuống, cho dù khi không cười, trông ông vẫn như ông bụt hiền từ.
"Sư phụ, sao ngài lại tới đây!"
Đây là lần đầu tiên sư phụ chủ động đi tìm Hạnh Mính, cô còn không kịp kinh ngạc, Tĩnh Đình phương trượng đã đưa cho cô một lá bùa.
Đó là một tấm bùa được vẽ rất cẩn thân, những chú ngữ trên tờ giấy vàng là do ông tự tay vẽ ra, trong đó còn có một số chữ lạ cô nhìn không hiểu. Mặt trái và chính diện đều có đồ án, tấm linh phù này chắc chắn mạnh hơn loại Hạnh Mính tự mình vẽ nhiều, lúc cô cầm nó trong tay còn cảm thấy nặng trĩu.
"Trên người của con dính mùi của con yêu quái kia, rất nồng, càng ngày càng nặng."
Giọng sư phụ già nua tang thương, vẻ mặt nghiêm khắc, không hiểu sao Hạnh Mính lại đột nhiên thấy chột dạ, không tự chủ mà nghĩ lại mấy chuyện hoang dâm mà cô đã làm với Nguyên Tuấn Sách.
"Những chuyện mà hiện tại con đang phải trải qua, không lâu nữa sẽ kết thúc thôi. Tấm linh phù này, con phải nhớ cất giữ cẩn thận, một khi nhận được chỉ thị của ta, con phải làm theo vô điều kiện, không được phép do dự, nhớ chưa Tiểu Hạnh?"
Tay Hạnh Mính run rẩy: "Cho nên, sư phụ ngài vẫn luôn biết tất cả mọi chuyện. Ngài luôn biết con bị một con yêu quái quấn lấy?"
"Tiểu Hạnh, có một số việc, chớ nên biết nhiều mới tốt."
Lộ Điệp đưa cho Nguyên Tuấn Sách xem một ít "Bộ phim hành động tình yêu".
Thấy vẻ mặt không rõ nguyên do cậu anh, luôn nghi hoặc, hoặc nghiêm túc tìm tòi nghiên cứu xem rốt cuộc hai người trong video đang làm cái gì, Lộ Điệp ghé lên trên bàn, nín thở cười to.
Đương nhiên, Lộ Điệp chẳng dám cho anh xem những bộ quá lộ liễu hay kích thích, chẳng qua chỉ là một vài cảnh tiền diễn thường xuất hiện trong các bộ điện ảnh lãng mạn mà thôi. Hai người nhân vật chính tình cảm mãnh liệt rồi ấp ấp ôm ôm, cởi quần áo, hai chân gác lên bả vai, bắt chước động tác làm tình.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Sau khi biết Nguyên Tuấn Sách không biết cái gì là hôn môi, Lộ Điệp như mở ra một thế giới mới, cực kỳ hào hứng hố bạn thân.