⬅ Trước Tiếp ➡
"Bạn học Lộ, cái động tác trong video như thế này gọi là gì?"
"Cái gì?" Lộ Điệp nghẹn cười đến mức khuôn mặt đỏ bừng.
"Nam nữ môi dán môi gọi là hôn môi, vậy cái này gọi là gì?"
"Ý cậu là làm tình?"
Nguyên Tuấn Sách tập trung tinh thần nhìn video trong di động của Lộ Điệp, không hề có chút cảm giác thẹn thùng như con người khi xem mấy động tác giao hợp nguyên thủy này. Trên gương mặt anh thậm chí còn không xuất hiện một chút cảm giác trốn tránh hay né tránh nào, chỉ giống như đang xem một quyển sách văn hoá, bổ sung kiến thức giúp anh trở thành, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý.
"Động tác làm tình giống như vậy, hình như tôi đã từng nhìn thấy."
Lộ Điệp: "Cậu xem rồi!"
"Tôi từng xem rồi." Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn không quan tâm đến phản ứng kinh ngạc đến suýt nhảy dựng lên của Lộ Điệp, anh lấy cái di động mà mình mới chỉ dùng được một lần ra.
Hạnh Mính đã từng gửi cho anh một trang web, cô nói thứ này có thể dạy anh cách tự an ủi. Trong trang web đó có rất nhiều video, nhưng anh chỉ xem qua một lần, một lần đó kéo dài hết một buổi tối.
Trên trang web luôn nhảy ra một đống quảng cáo nhỏ: Cá cược bóng đá, vé số, hay mỹ nữ với cặp bưởi khủng lúc ẩn lúc hiện, lập loè với ánh đèn nê ông. Lần này đến phiên Lộ Điệp hổ thẹn.
Cô ấy xúy một tiếng, lấy lại di động của mình: "Đã xem thứ này rồi thì cậu còn giả vờ cái gì mà giả vờ. Mình còn tưởng cậu thật sự không biết làm tình là cái gì cơ."
Lộ Điệp quay ngoắt đầu đi, trùng hợp đụng trúng lúc Hạnh Mính cũng xoay sang bên này. Lộ Điệp dùng tay nâng cằm, cười tủm tỉm nhìn cô, dùng ánh mắt truyền tín hiệu cho Hạnh Mính.
Hạnh Mính vừa cười một chút, đã bị Vu Tề bên cạnh vỗ vỗ lên cánh tay.
Lộ Điệp suy sụp, sắc mặt tối lại, lẩm bẩm một tiếng mắng tên Vu Tề phiền phức, rồi lại nằm sấp lên bàn, nhân lúc đang tiết tự học mà ngủ bù.
"Cậu đang yêu đương với Nguyên Tuấn Sách sao?" Vu Tề thấp giọng hỏi cô.
"Không có!" Hạnh Mính đè thấp giọng, cực lực phản bác.
Vẻ mặt Vu Tề rõ ràng là không tin: "Gần đây hai người các cậu cực kỳ thân thiết. Chỉ cần người nào hai mắt không mù đều phát hiện hai cậu có vấn đề. Hơn nữa mấy lớp bên cạnh đều đang truyền tai nhau, nghe nói mấy cô nàng thích chụp lén Nguyên Tuấn Sách lúc trước, giờ đều biến thành chụp lén cậu và Nguyên Tuấn Sách."
"Sao bọn họ lại rảnh rỗi thế nhỉ?"
"Mình cũng muốn biết. Hơn nữa lúc ăn cơm trưa cậu cũng không ở trong lớp, có hai lần, nữ sinh lớp bên cạnh cầm que cay sang tìm cậu, định thỉnh giáo cách theo đuổi nam thần đấy."
Nghe thấy cậu ta nhắc đến que cay, trong mắt Hạnh Mính chợt lóe qua tia vui vẻ, nhưng ánh sáng rất nhanh đã tắt ngúm.
"Chúng tớ không yêu đương, tớ cũng không có kinh nghiệm gì để dạy cho bạn ấy cả."
"Nhưng quan hệ của các cậu, thật sự rất dễ dàng khiến người khác hiểu lầm đấy." Vu Tề nghĩ đến Tần Nhạc Chí còn ở trong bệnh viện, liền đau lòng thay cậu ta.
Nếu tên nhóc này còn không mau xuất viện trở về, nói không chừng sẽ bị Nguyên Tuấn Sách đắc thủ trước.

⬅ Trước Tiếp ➡