"Nếu phía dưới bạn học Hạnh không có cái động kia, vậy không bằng, tôi giúp bạn học Hạnh rạch ra một cái động. Bạn học Hạnh có đồng ý không?"
Đôi mắt phiếm hồng, nước mắt đã đảo quanh tròng mắt, hàm răng run rẩy va chạm vào nhau, vang lên vác tiếng khanh khách không ngừng, mạng nhỏ bị treo bằng một sợi chỉ mảnh, lơ lửng giữa không trung. Giờ phút này, chỉ một chữ mà cô thốt ra, cũng có thể quyết định sống chết của bản thân.
"Xem vẻ mặt của cậu, hình như là nguyện ý?"
"Mình không muốn chết, mình không muốn chết."
Cô bức thiết cầu xin, đôi mắt khóc đến sưng đỏ nhắm chặt lại, trên hàng lông mi dài vẫn còn đọng những giọt nước mắt ẩm ướt, khiến chúng dính lại một chỗ. Nguyên Tuấn Sách vuốt ve đuôi mắt nơi nước mắt của cô rơi xuống: "Chỉ rạch ra một cái động thôi mà, bạn học Hạnh sẽ chết sao?"
Hạnh Mính không dám lên tiếng, không dám đáp lại, nếu chỉ vì một chữ mà cô vô tình thốt ra lúc này có thể khiến đầu rơi xuống đất, vậy cô sẽ vô cùng hối hận.
Nút thắt quần jean bị anh cởi ra, ngón tay ôn nhu, động tác thô bạo kéo tụt cái quần xuống. Dường như trong phương diện cởi quần áo này, Nguyên Tuấn Sách làm rất quen thuộc, rất thuận tay. Chỉ dùng một bàn tay nâng eo cô lên, sau đó lưu loát kéo quần xuống.
Quần lót màu hồng nhạt đáng yêu nghịch ngợm, khu tam giác giữa háng đột nhiên hiện ra, chỗ đó rất bình phẳng.
Ngón tay Nguyên Tuấn Sách lần theo bụng nhỏ của Hạnh Mính, chạm tới đáy quần lót, nhẹ nhàng đảo vòng quanh, dùng hai ngón tay vuốt ve quang cảnh phía dưới lớp vải dệt. Hạnh Mính kẹp chặt bắp đùi, kết quả cũng chỉ có thể kẹp được cánh tay anh.
Quần lót màu hồng nhạt hoạ tiết ô vuông đáng yêu bị ngón tay anh đảo qua, dễ dàng bị kéo ra. Thứ đầu tiên lộ ra là cái mông căng tròn, núc ních thịt đang rung rinh, trung gian có một cái khe hở nhỏ, Nguyên Tuấn Sách nhanh nhẹn kéo cả chiếc quần lót xuống khỏi bắp dùi.
Giống như nghi thức cầu nguyện trước khi ăn cơm, anh cẩn thận chậm rãi ấn lên đầu gối cô, ánh nhìn tràn đầy sự tò mò nghiên cứu, thái độ nghiêm cẩn lại trịnh trọng, chậm rãi tách mở hai chân cô ra.
Phía dưới ít ỏi không có mấy cọng lông tóc, hai mép thịt mềm màu mỡ ngon miệng tựa như cánh hoa, mềm mại phì nhiêu, ở giữa là l một khe rãnh đen ngòm, như vực sâu không thấy. Nguyên Tuấn Sách dùng thêm chút sức, bẻ chân cô dạng ra rộng hơn, hai cánh hoa và khe rãnh kia cũng bị tác động theo.
Hạ thể giống như cái miệng nhỏ, conf biết mấp máy hô hấp, môi thịt lúc đóng lúc mở, phun ra chút bọt nước. Có lẽ vì thẹn thùng, nơi đó nhiễm một tầng hồng nhạt xinh đẹp.
Đôi mắt Nguyên Tuấn Sách thấp thoáng ánh đỏ.
"Bạn học Hạnh, cậu lừa tôi."
"Nơi này có một cái động, cậu lại lừa tôi, cậu đã lừa tôi lần thứ hai, cho nên nói muốn giết tôi, cũng là thật chăng?"
Vẻ mặt âm tình bất định, giọng nói nhuốm màu âm u, tính mạng của Hạnh Mính sẽ bị quyết định bởi suy nghĩ trong tích tắc của anh. Không biết từ khi nào, Hạnh Mính đã dùng cánh tay bưng kín mặt, thân thể phát run giũ ra, bật khóc nức nở, tiếng khóc nho nhỏ rên rỉ thê lương, càng ngày càng thê thảm.