Hàm răng cắn lên cánh môi đỏ thắm, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng khóc run run rẩy rẩy, chóp mũi lấy tốc độ mắt thường quân sát, chậm rãi đỏ bừng. Phần cổ lại như một cái bảng màu, có những vết ứ thanh màu xanh do vừa bị ảnh bóp cổ, cũng có những vết đỏ ửng đỏ dùng sức quá độ.
"Tôi cũng không vội giết bạn học Hạnh."
Hiện tại, điều anh muốn biết nhất chính là: "Cái thứ này của tôi, thật sự có thể bỏ vào trong động của bạn học Hạnh sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hạnh Mính vẫn như cũ không nói lời nào, cố chấp dùng cánh tay che kín đôi mắt, cô cho rằng làm như vậy có thể đẩy lùi tất cả nỗi sợ hãi.
Nguyên Tuấn Sách ôm tinh thần học, học nữa học mãi, nhất quyết muốn tự mình giải đáp nghi hoặc, anh quỳ xuống đất, cởi chiếc quần ngủ.
Nghiêm túc ước lượng chỗ kia, rồi tụt quần lót xuống, phóng thích cự vật mềm nhũn của mình. Cho dù là khi mềm nhũn, kích cỡ của thứ đó cũng rất khả quan. Cầm trụ thịt nặng trĩu trong tay, Nguyên Tuấn Sách chậm rãi vuốt ve, không bao lâu thứ đó đã cứng lên, bành trướng to đùng, màu sắc với hình dạng hoàn toàn không còn vẻ đáng yêu như lúc trước nữa, lúc này nó cực kỳ dữ tợn, khủng bố.
Quy đầu hồng phấn khéo léo đưa đẩy bên cạnh cửa động mỏng manh, cây gậy cứng rắn thô dài, gân xanh dưới da gồ lên từng đường ngoằn ngoèo, anh đã gấp không chờ nổi, muốn phá tan rào cản, cắm vào bên trong, phóng thích dục vọng kiêu ngạo.
Nguyên Tuấn Sách khó khăn nắm lấy trụ thịt, chỉ nhìn cửa động thôi cũng khiến anh sưng to cứng đến phát đau, trong đầu dần nhớ lại những gì mình đã xem trong video, nghĩ ngợi không biết lát nữa mình có giống những người đàn ông trong đó không, sung sướng đến mức phát ra tiếng kêu?
Nguyên Tuấn Sách mang theo tâm thái hoài nghi, đỡ lấy côn thịt, chậm rãi cắm vào bên trong.
Động tác lần đầu tiên rất trúc trắc, anh lại không hiểu như thế nào gọi là từ từ tới, chỉ nghĩ muốn cắm thứ đồ sưng đỏ của mình vào trong. Cho dù phía trước có nhiều trở ngại hơn nữa cũng hoàn toàn không thể khiến anh dừng bước.
Gân xanh tàn nhẫn quét qua vách động mẫn cảm mềm mại, môi âm hộ phì nhiêu non nớt nào từng trải qua loại tra tấn như thế này. Cửa động vừa bị ép mở ra đã nuốt cả hai cánh thịt môi và đầu nấm hồng hồng vào.
Cây gậy khổng lồ phấn chấn trong vách tường giữa hai chân, hình dạng tương phản đối lập giữa hai bên thật đáng sợ. Âm đế bị kéo cho lộ ra, sụp xuống, thịt đỏ hồng hào, hai cánh thịt môi bắt đầu bị kéo sang hai bên, xé rách, mở rộng thật to.
Hạnh Mính cắn chặt răng, hai bàn tay nắm chặt thành quyền, ngăn cản bản thân không bật khóc thành tiếng, nhưng nước mắt vẫn không khống chế được mà nhanh chóng rơi xuống. Từng giọt từng giọt, liên tiếp chảy xuống, cô thậm chí thà rằng nín thở cũng không dám há mồm, vầng trán nhanh chóng thấm ra một tầng mồ hôi mỏng.
Nguyên Tuấn Sách đột nhiên cong lưng, một tay bóp chặt eo nhỏ của cô, hoảng loạn vô thố rên rỉ một tiếng, cảm giác giống như lần đầu tiên được khẩu giao, nhưng lại có chỗ nào đó rất khác.
Anh đau quá.
"Chặt quá, Bạn học Hạnh, đau, đau."