⬅ Trước Tiếp ➡
Toàn bộ côn thịt đã hoàn toàn đi vào, dưới háng chỉ còn hai viên tinh hoàn nặng nề chống trước thịt mông, nếu không phải cửa động của cô quá nhỏ, thậm chí anh còn muốn nhét cả hai quả trứng này vào.
Bụng nhỏ nhô lên một hình trụ thô to như cánh tay em bé, tầng da thịt mỏng manh nên Nguyên Tuấn Sách còn có thể nhìn rõ dấu vết từng đường gân xanh trên côn thịt in hằn trên bụng cô. Rốt cuộc quy đầu đã cắm đến tận đáy, lướt qua hành lang chật hẹp chưa từng được khai phá, dị vật đâm thẳng vào cổ tử cung non nớt.
"Đau quá! Đau quá, tôi đau quá!" Nước mắt Hạnh Mính đảo quanh hốc mắt, tầm nhìn mơ hồ, ánh mắt đã chẳng còn tiêu cự.
Nguyên Tuấn Sách dừng động tác, anh bị kẹp chặt đến mức thở dốc, giọng nói run rẩy, giống như sợ hãi, lại giống như sắp mất khống chế: "Tôi nên làm như thế nào? Dạy tôi, làm sao bây giờ, bạn học Hạnh."
Anh không biết cách làm tình, gần như chỉ thô bạo cắm vào, cách này cũng không khiến anh sung sướng là bao, ngược lại trụ thịt dưới háng bị kẹp chặt đến sắp nổ mạnh.
Hạnh Mính thất thanh, hoảng loạn quờ quạng đống tóc bạc mặt đất của anh, lực kéo mạnh mẽ như muốn khiến anh cũng cảm thụ được cảm giác đau đớn này: "Rút ra! Rút ra mau!"
Tóc bạc bị kéo xuống khiến Nguyên Tuấn Sách không thể không cúi đầu, nhưng anh chỉ là chăm chú cảm nhận cảm giác đau đớn do bị hút chặt từ bộ phận dưới thân truyền đến, căn bản không rảnh lo cho mái tóc của mình.
Nguyên Tuấn Sách nghe lời, chầm chậm rút ra.
Hai cánh môi thịt phì nhiêu vẫn bị căng tới cực hạn, nhục bích mấp máy bắt đầu hút căn côn thịt đang muốn rời đi, lực hút mạnh mẽ như vậy dường như đang lên án kêu anh đừng rời khỏi.
Quá trình rút ra bên ngoài càng thêm gian nan, hoa huyệt không ngừng co rụt, căng thẳng mấy máy, kẹp chặt khiến tâm trí anh như lên mây. Thân thể vốn lạnh băng, nhưng không hiểu sao Nguyên Tuấn Sách lại cảm thấy mình đang nóng tới phát run. Chờ anh đụng tay vào bắp đùi của Hạnh Mính mới phát hiện thì ra cơ thể mình vẫn lạnh.
Môi âm hộ trải qua một đợt kéo căng đến biến hình cũng chậm rãi trở lại hình dáng ban đầu, tiểu huyệt vẫn cắn rất chặt. Khi quy đầu vừa rời khỏi tử cung lại bị đột nhiên hút lại, anh khiếp sợ, cả người run rẩy, cảm giác lỗ nhỏ trên quy đầu bắn ra ít chất lỏng, Nguyên Tuấn Sách còn cho rằng mình đã bắn vào.
Tạm dừng động tác một lát, anh đã ngộ ra cách thức làm tình đúng đắn, giống như khẩu giao vậy.
Cắm vào, kéo ra, rồi cứ lặp đi lặp lại động tác như vậy.
Nguyên Tuấn Sách đột nhiên thông suốt, bóp chặt eo cô, bắt đầu dùng sức đẩy vào bên trong.
Anh không màng Hạnh Mính đang kêu rên đau đớn, tinh thần nghiêm túc học tập trong mắt, dần dần bị một tầng dục vọng mông lung che phủ.
Rút ra, đẩy vào, rồi lại rút ra. Mỗi một lần, anh đều dùng hết sức mà làm, côn thịt tiến về phía trước, trực tiếp phá cửa chui vào tử cung. Khoảnh khắc cửa tử cung bị phá, quy đầu cũng bị nó giữ chặt, liếm mút không bỏ, nhục bích điên cuồng mấp máy, hút anh đến dục tiên dục tử.
Không bao lâu sau, anh rút côn thịt ra, trên đó còn vương chút máu.

⬅ Trước Tiếp ➡