Nhưng bộ phận phía dưới tựa hồ không hề nghĩ như vậy, còn xúi giục anh đẩy hông về phía trước, thẳng tiến không lùi. Âm đạo vốn nhỏ hẹp này bị thọc ra một cái động, lớn bằng nắm tay.
Rốt cuộc Hạnh Mính không kiên trì nổi nữa, há miệng bật khóc, cô bóp chặt cánh tay trên eo, hu hu một tiếng, ngửa đầu gào khóc.
"Bạn học Hạnh." Nguyên Tuấn Sách hoảng loạn kêu tên cô, anh không rõ nguyên do tại sao cô lại đột nhiên bật khóc, anh cũng không hiểu cảm giác của cô.
"Đi ra ngoài! Rút ra đi, đau quá! Đau quá, cứu mạng, đi ra ngoài mau!"
Cô tê tâm liệt phế tru lên. Lúc này Hạnh Mính đã bất chấp chuyện Nguyên Tuấn Sách có thể không vui mà giết chết cô ngay lập tức. Cô thà rằng bị anh dùng yêu thuật cho một cái kết thống khoái, cũng không muốn trải nghiệm cảm giác hạ thể bị xé rách, sống sờ sờ cảm thụ quá trình đau đớn đến chết.
"Nhưng mà." Nguyên Tuấn Sách nhìn xuống dưới, chỗ giao hợp của hai người: "Tôi đã sắp cắm vào rồi. Bạn học Hạnh, chờ tôi cắm vào là có thể biết được cảm giác làm tình."
Trụ thịt còn một phần ba vẫn ở bên ngoài động, nhưng quy đầu đã chạm tới cửa tử cung trong bụng cô.
Hạnh Mính khóc lóc không dám giãy giụa, càng động càng đau, cô liều mạng khóc la nói anh đi ra ngoài. Nguyên Tuấn Sách nhíu mày, côn thịt bị thít chặt đến phát đau cũng không thể khiến anh từ bỏ lòng hiếu kỳ.
"Làm tình, tôi muốn cùng cậu làm tình."
Anh nói, cố chấp mạnh mẽ cắm vào bên trong. Thông đạo bên trong khô khốc, một bước cũng khó đi, côn thịt hung hăng đâm vào nhục bích yếu ớt, tất cả thịt non quanh âm đạo cũng bị kéo vào, bị côn thịt nghiền qua, bắt đầu sụp đổ.
Môi âm hộ yếu ớt đáng thương bị cắm đến biến dạng, toàn bộ phía dưới của cô đều bị căng ra đến biến hình, nhìn không ra hình dạng phì nhiêu no đủ lúc ban đầu.
Hạnh Mính nâng eo, ngẩng cổ, vừa rồi la hét quá nhiều khiến cổ họng giờ đau rát khó chịu.
Hoa huyệt chật hẹp truyền tín hiệu bị xé rách đến não bộ, Hạnh Mính đau đến sắp ngất, dứt khoát nâng nửa người trên dậy, bắt lấy cổ áo Nguyên Tuấn Sách, đỏ mắt gào rống: "Giết tôi đi, cậu giết tôi đi, rút ra!"
Dường như Nguyên Tuấn Sách không vui, anh mạnh mẽ ấn đầu gối cô xuống, rồi bẻ hai chân rộng ra, thân hình quỳ thẳng tắp, cái mông phát lực, thúc mạnh về phía trước, cơ bắp cánh tay cũng giồng lên.
"A a!" Hạnh Mính buông tay, cả người ngã xuống mặt đất, cong người nâng eo kêu thảm thiết, bàn tay túm chặt lấy tấm thảm dưới thân, các ngón tay còn bắt được mấy sợi tóc bạc của anh, trực tiếp dùng sức kéo đứt nó, những sợi tóc bị kéo đứt lại hóa thành tro tàn rồi biến mất.
Khoảnh khắc cắm sâu tận vào trong cổ tử cung, quy đầu bị cửa miệng thít chặt, cảm giác như có một đôi tay vô hình không biết nặng nhẹ bắt lấy đầu nấm, rồi mạnh bạo siết chặt nó.
"Ah ha!" Nguyên Tuấn Sách cong lưng, gương mặt tái nhợt nhuộm sắc hồng của tình dục, lông mày nhíu chặt, mí mắt hạ thấp, đây là điềm báo anh sắp tức giận, nhưng lúc này bản thân anh cũng bó tay không có biện pháp.