Bả vai lạnh lẽo cũng truyền đến cơn đau nhức. Linh phù đụng vào tường, rồi rơi xuống mặt đất. Tiếng bước chân nhẹ như lông hồng dần tiến gần đến chỗ cô, giọng điệu chẳng chút ngoài ý muốn nói: "Hạnh Mính thua rồi."
"Cậu,cậu, cậu đã nói, sẽ không thương tổn tôi!" Hạnh Mính che bả vai bị thương, quát lên.
"Tôi không thương tổn cậu, là phù của Hạnh Mính làm Hạnh Mính bị thương."
Hạnh Mính không thể tưởng tượng được, tên yêu quái này cư nhiên lại chơi trò đố chữ với cô?
"Gian trá, đê tiện! Đồ mặt dày vô sỉ!"
"Chúng có ý gì, chờ lát nữa tôi sẽ chậm rãi tìm hiểu, nhưng hiện tại, tôi muốn lấy một thứ từ trên người Hạnh Mính."
Hàng lông mi vừa dày vừa dầy của Nguyên Tuấn Sách nhẹ nhàng run rẩy, ánh mắt thâm trầm như đêm tối, dung nhan yêu nghiệt tự nhiên toát ra vẻ đáng sợ không giống bình thường, khiến dự cảm bất an trong lòng Hạnh Mính càng mãnh liệt.
"Cậu muốn làm gì?"
Móng tay màu đen yên lăng không tiếng động không biết đã hiện ra từ lúc nào, đen láy như hắc diệu thạch, đôi môi mỏng mím chặt, ánh mắt lạnh như động băng. Hạnh Mính co chân, cơ thể từ từ lùi lại phía sau. Lúc này cô đã chẳng rảnh để lo tới cảm giác thẹn thùng khi trần truồng trước mặt người khác giới, Hạnh Mính vận dụng cả hai tay hai chân, chật vật bò về phía trước.
Không chờ cô bò được bao xa, Hạnh Mính chỉ cảm thấy trên đùi có thứ gì đè nặng xuống, từ dưới đầu gối kéo dài tới cẳng chân, da thịt bắt đầu truyền đến cảm giác đau, như bị một vật bén nhọn cắt qua, và còn kéo xuống đến tận mắt cá chân.
Thân thể sụp xuống, ngã nghiêng sang một bên. Cô ngẩn ra, cảm xúc đau đớn bùng nổ trong trí não, lan ra khắp đôi chân, máu trong thân thể cứ như không cần tiền mà ồ ạt chảy ra ngoài. Móng tay sắc như dao gần như cắm sâu đến tận xương, tàn nhẫn cắt xuống một phần thịt trên chân cô.
Hạnh Mính ngã trên mặt đất, thống khổ ngẩng cổ như thiên nga kề bên cái chết, Cần cổ thon dài dùng sức ngẩng ra, đôi tay cô run rẩy dừng giữa không trung, không dám chạm vào chân mình, trong cơn tuyệt vọng, cô thoáng cử động ngón chân, muốn thoát khỏi nỗi đau đơn bị cắt da xẻo thịt này.
Nhưng cho dù cô có giãy giụa như thế nào, nỗi đau đó, chưa rời xa cô một giây.
Phần thịt ở măt bên cẳng chân của Hạnh Mính bị ba vết cào tàn nhẫn quét một đường. Ba dấu móng tay rạch từ dưới đầu gối mãi cho đến mắt cá chân, vết thương sâu đến lộ ra xương trắng bên trong. Da thịt trên cẳng chân trong nháy mắt chuyển thành màu tím, máu loãng cuồn cuộn chảy ra bên ngoài không ngừng.
Nguyên Tuấn Sách nhìn phần thịt mà ngón tay tróc xuống, si mê đưa chúng vào trong ngực mình.
Ngọn lửa yêu lập lòe ánh sáng xanh u ám xuất hiện trong lòng bàn tay anh, khoảnh khắc trái tim được thịt của Hạnh Mính lấp đầy. Gương mặt tái nhợt vốn nên vì đau đớn mà nhíu chặt lồng mày, lại hiện ra màu đỏ dị thường.
Anh như say như mê, ngây ngốc, thỏa mãn ôm vị trí trước ngực, dồn dập thở dốc, vui sướng như bay lên.
"Thịt của Hạnh Mính đang lấp đầy lòng tôi, thật thoải mái, nơi này là chỉ thuộc về Hạnh Mính, tôi rất hạnh phúc."