Tiếng kêu khóc thê lương từ lầu hai khuếch tán khắp toàn bộ biệt thự, khiến Hồ Anh Tài đang ăn cơm cũng phải dừng lại, vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía căn phòng trên lầu.
Không có mùi vị hoan ái, anh ta cũng đại khái đoán được Yêu Sách đang làm gì với cô bé kia. Nhưng mà, nghe tiếng cô kêu thê thảm như vậy, xem chừng là chảy rất nhiều máu.
Khứu giác của loài hồ ly khá nhạy bén, anh ta có thể ngửi được mùi máu nồng nặc truyền đến từ trên lầu, Hồ Anh Tài tăng tốc, ăn ngấu ăn nghiến miếng thịt trong tay, xong việc liền đứng dậy, rời khỏi nhà ăn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh ta lo lắng, nếu anh ta còn cứ tiếp tục ở lại, chỉ sợ bản thân không khống chế được. Trong miệng còn đang nhai miếng thịt tươi, vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy một tiểu tổ tông đứng trước cửa.
Cái đuôi cao ngạo cong lên, lông tơ trắng muốt, ngắn cũn cỡn, màu lông đồng đều, đôi mắt màu xanh nước biển lúng lính lung linh, giống như viên kim cương vậy, trong suốt thấu triệt, còn tỏa ra ánh sáng, dáng vẻ ưu nhã cao ngạo, không coi ai ra gì.
"Meooo~"
"Mèo?" Hồ Anh Tài nghi hoặc nhìn nhìn chung quanh, sao lại có con mèo to gan như vậy, dám đến nơi này?
"Thịt của Hạnh Mính, có thể tái sinh." Anh sử dụng thịt của cô để lấp đầy chỗ hổng trong thân thể, nói theo lý thường hẳn là: "Tôi thích trong thân thể mình có thứ gì đó của Hạnh Mính tồn tại, như vậy khiến tôi rất an tâm."
Hạnh Mính thống khổ, mười ngón tay cắm sâu vào tấm thảm trên mặt đất, đùi phải mất máu quá nhiều dẫn tới chết lặng, nửa người giống như bị chém đứt, không còn cảm giác gì. Hạnh Mính tuyệt vọng quỳ rạp trên mặt đất, không dám hoạt động chút nào, mỗi khi động một chút sẽ phải nhận một trận đau nhức như đòi mạng, cô khóc lóc, miệng liên tục kêu cứu mạng.
Mà người duy nhất có thể cứu cô đã đứng ngay phía sau cô, tấm thảm bị máu tẩm ướt, máu tươi biến tấm thảm vốn màu nâu thành đỏ rực, chỗ chuyển màu càng ngay càng lan rộng, lan dần đến dưới chân Nguyên Tuấn Sách.
"Rất nhanh liền sẽ không đau nữa." Anh ngồi xổm xuống, nhìn bên chân bị cắt thịt, vươn bàn tay lạnh băng bao trùm bên trên. Hàn khí ùa vào vết thương trên cẳng chân, Hạnh Mính vẫn cố bò về phía trước, đau đến kêu lên thất thanh, tiếng thét chói tai.
Càng ngày càng nhiều khí lạnh bao phu trên chân, thấm vào máu thịt, ngay sau đó, miệng vết thương nhanh chóng bị đóng băng, một tầng băng dày bao phủ. Nguyên Tuấn Sách chỉ có thể dùng phương thức này để giúp cô cầm máu, ít nhất chỉ cần máu trong cơ thể không tiếp tục chảy ra, cô sẽ không phải chết.
Hạnh Mính còn đang khóc lóc, tiếng khóc rất khổ sở, bộ dạng khóc không thành tiếng, cơ thể run rẩy giống như chú chó nhỏ gặp mưa lạnh đến phát run.
Nguyên Tuấn Sách đi đến bên cạnh cô, nhét mái tóc của mình vào tay cô, sau đó vuốt ve đỉnh đầu cô, động tác sờ tới sờ lui giống như đang vuốt lông cho con vật nào đó, trong miệng còn học nhân loại làm bộ làm tịch nói mấy lời dỗ dành.
"Thật ngoan, Hạnh Mính thật ngoan, không đau, sẽ không đau."