⬅ Trước Tiếp ➡
Đầu lưỡi ướt lạnh đè lên quả anh đào nhô lên trên núm vú, nhét cả cự nhũ vào trong miệng, dùng sức hút nó vào sâu trong cổ họng. Đầu vú thoáng chốc cứng rắn, dựng lên, anh mút mát, như đang ăn một viên kẹo không có hương vị.
"Đau, đau, đau."
Hạnh Mính nắm mái tóc dài của anh, dùng sức kéo lên, lại chẳng thể khiến anh ngẩng lên một chút. Nguyên Tuấn Sách cứ như không có cảm giác đau đớn, những sợi tóc bị kéo đứt ra hóa thành tro tàn trong lòng bàn tay cô.
Đến mái tóc mà Nguyên Tuấn Sách trân quý cũng lại cam nguyện đưa vào trong tay cô, nhưng lúc này anh chẳng muốn để ý điều gì. Càng hút càng mạnh, hàm răng thỉnh thoảng còn cắn xuống.
Hạnh Mính sợ tới mức buông tay, cho rằng anh đang trả thù cô, động tác cắm vào vừa mạnh vừa nhanh, một bầu vú khác vẫn không ngừng lay động trước ngực. Nguyên Tuấn Sách dùng một tay nắm lấy, hoảng đến hoa cả mắt, lại buông ra ăn một cái khác.
Núm vú vừa bị hút đến sưng lên, màu hồng nhạt phủ thêm lớp dịch trong suốt óng ánh, từ xa nhìn lại tựa như đá quý, giống viên hồng bảo thạch. Nước bọt chảy từ đỉnh xuống, tẩm bổ cho đồi núi.
Hạnh Mính há miệng phát ra tiếng, chẳng rõ là tiếng kêu khóc hay rên rỉ. Toàn bộ tâm trí đều tập trung xuống phía dưới, cảm giác được anh đẩy hông phát lực, dường như hận không thể chọc thủng từng tầng đá trong tử cung.
Nguyên Tuấn Sách va chạm lung tung, đụng phải đùi phải bị thương của cô. Hạnh Mính liên tục kêu đau đớn, cổ tử cung càng cắn chặt quy đầu của anh, cảm giác được anh đang căng thẳng. Nguyên Tuấn Sách ôm eo cô, dùng sức dán người lên trên, côn thịt kẹp giữa hai người.
Lúc này Hạnh Mính mới cảm nhận được anh đang bắn, nhưng con yêu này có lòng tham không đáy, vẫn muốn hưởng thụ thân thể của cô, cũng không màng chính mình đang bắn tinh, động tác thọc vào rút ra mãi không ngừng. Vừa bắn vừa thao, quy đầu giã tới giã lui trong tử cung, tinh dịch sền sệt tắc đầy trong âm đạo.
Côn thịt ấp a ấp úng rút ra, toàn bộ thân cây gậy thô như cánh tay đều bị cọ đầy tinh dịch màu trắng. Anh chống tay bên người Hạnh Mính, thở dốc, không cam lòng này. Vì sao thứ đồ vật kia mãi mềm không xuống?
Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu, lời nói vừa đến bên miệng, đã nhìn thấy Hạnh Mính ngất đi, hai mắt cô nhắm lại, không còn chút tri giác.
Anh tủi thân rũ mắt, khóe miệng bẹp xuống, đầu dụi nhẹ lên hõm cổ Hạnh Mính, cọ tới cọ lui, giống một chú chó con mới sinh ra từ cơ thể mẹ, rầm rì muốn đánh thức cô, hi vọng cô ôm mình một cái.
"Hạnh Mính, Hạnh Mính, Hạnh Mính."
Hạnh Mính bị đau đến ngất đi, đùi phải đã sắp thành tàn phế, Nguyên Tuấn Sách còn dùng sức đâm như vậy. Cô tự sa ngã nghĩ, dứt khoát để mình trực tiếp đau chết cũng được, dù sao sớm muộn gì cũng phải chết trong tay con yêu này.
Đến lúc cô tỉnh lại, đùi phải đã được quấn một tầng băng vải vừa dày vừa nặng, băng vải trắng muốt bọc từ đầu gối vòng đến mu bàn chân, cố định chân lại, thẳng tắp.
Nhìn qua cách quấn băng vải, rồi conf mấy lọ thuốc trên đầu giường, Hạnh Mính đoán là đã có bác sĩ tới khám qua cho cô.
Không biết đã ngủ bao lâu, nhìn sắc trời bên ngoài không giống khi mới là sáng sớm.

⬅ Trước Tiếp ➡