⬅ Trước Tiếp ➡
Hạnh Mính chống tay hai bên, thật cẩn thận nhúc nhích cơ thể ngồi dậy. Cảm giác đau đớn trong dự kiến không thấy, nhưng phía dưới cứ nhão nhão dính dính.
Xốc lên chăn nhìn xuống, giữa hai chân chảy đầy tinh dịch, bên trong đùi cũng chẳng khá hơn là bao. Dấu hôn đỏ tươi do Nguyên Tuấn Sách cắn ra, kết hợp với vài giọt tinh dịch màu trắng điểm xuyết bên trên, tạo thành một cảnh tượng thảm không nỡ nhìn. Mới chỉ nhìn thoáng qua, da đầu Hạnh Mính đã tê dại.
Cô dùng ngón tay lau qua, nhưng tinh dịch đã khô lại, nhất định phải dùng móng tay cạo, chẳng được bao lâu, đùi cô đã đau đến tê dại.
Bụng nhỏ phồng lên, chỉ cần cô ấn nhẹ xuống một chút, hạ thể liền sẽ tuôn ra tinh dịch cuồn cuộn không ngừng, giống như cái vòi nước chưa được đóng kín khẩn.
Rốt cuộc Nguyên Tuấn Sách đã bắn vào trong cơ thể cô bao nhiêu thế? Hạnh Mính cảm thấy khủng hoảng, nếu cứ như thế này, cho dù khác giống loài, liệu nhân loại đều có thể mang thai con của yêu quái không nhỉ? Cô sẽ không mang thai yêu quái chứ?
Quỷ tiết qua đi, một đám lão đạo sĩ bất tử không còn dáng vẻ kiêu ngạo như lúc trước nữa. Gần đây cơ thể Nguyên Tuấn Sách cũng không có gì khác thường, chắc là một nửa yêu hồn kia cũng bình yên vô sự.
Trong một năm có hai lễ quỷ tiết, lần tiếp theo là vào tháng 11, núi Tu Duyên chỉ áp chế phong ấn vào dịp quỷ tiết trong tháng bảy, đến tháng 11, là ngày yêu lực của yêu hồn mạnh nhất trong năm.
"Năm nay có phải nên đoạt yêu hồn lại rồi không?" Mỗi năm Hồ Anh Tài đều sẽ hỏi anh như vậy, mag anh luôn nói chờ một chút.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nơi yêu hồn bị phong ấn, chính là trong lồng giam chứa thần lực lớn nhất ở đạo quan.
Cái nhà giam đó do bảy lão già năm đó dùng sinh mệnh tạo ra, há có thể nói muốn phá là phá. Hơn nữa, nếu muốn đến gần núi Tu Duyên, bất kì con yêu nào cũng phải sẽ tổn thất chút tu vi.
Tĩnh Đình sẽ ở trong đạo quán chờ anh, chờ Nguyên Tuấn Sách hóa thành hình người, che giấu yêu lực, đi đến trong núi. Lúc anh lấy lại yêu hồn của mình, cũng là lúc áp chế xuống yếu nhất, ông ta có thể hủy diệt thân thể anh.
Cứ như vậy, yêu hồn trong thân thể Nguyên Tuấn Sách tự nhiên sẽ hợp thành một với yêu hồn trong lồng, sau đó vĩnh viễn bị phong ấn bên trong.
Hồ Anh Tài suy đoán, kỳ thật không phải Nguyên Tuấn Sách không muốn đi đoạt lại một nửa yêu hồn kia, mà là anh không dám đi. Dù sao, một chuyến đi này có khả năng không về được.
"Năm nay too sẽ đi đem nó lấy về."
Đôi mắt Hồ Anh Tài chợt sáng ngời: "Sau khi lấy được nửa yêu hồn kia về, cậu có thể thành tiên. Đến lúc đó đừng quên tôi đấy, cậu đã đồng ý chuyện của tôi, nói được phải làm được đấy?"
"Đương nhiên." Nguyên Tuấn Sách mặc áo khoác, kéo chiếc khoá áo màu đen đến tận cằm.
"Tôi biết là lúc trước không nhìn lầm cậu mà!"

⬅ Trước Tiếp ➡