Mèo trắng đang lay cánh cửa trên gác mái, đột nhiên bay lên không trung, nó kinh ngạc kêu meo meo không ngừng. Thân thể bị một lực lượng vô hình hút xuống khỏi gác mái, cuối cùng bay thẳng đến trong bàn tay to. Cổ mèo trắng bị bóp chặt, tứ chi vung vẩy lung tung giữa không trung, muốn cào vào tay anh.
"Ai nha, đây không phải là mèo trắng nhỏ đó sao?" Hồ Anh Tài tức thời nâng mông nó lên, mới không để móng vuốt của nó cào Nguyên Tuấn Sách bị thương: "Chẳng lẽ em là đầu sỏ gây tội, thả người chạy mất sao?"
Hồ Anh Tài dáng vẻ như xem kịch vui không chê thiên hạ đại loạn, nheo đôi môi hồ ly giảo hoạt, cười rộ lộ ra răng trắng, khom lưng ghé mặt tới gần nó.
"Meoo!"
Mèo trắng nhìn con yêu quá đang bóp chặt cổ nó, vẻ mặt lạnh băng sát ý nồng nặc như muốn ăn tươi nuốt sống mèo, mái tóc bạc lạnh lẽo vì tức giận mà tung bay, cổ tay bắt đầu siết chặt hơn, tiếng mèo kêu bỗng nhiên yếu ớt hẳn: "Meooo~"
So với tiếng mèo kêu thê thảm, đám ve hoà ca ồn ào bên ngoài đều hổ thẹn không bằng. Hồ Anh Tài bưng một mâm thịt từ trong phòng bếp ra, một bàn tay chắp sau người, dáng vẻ đoan chính, một tay khác nâng cao cái mâm, giống như đầu bếp.
"Mèo con, đừng kêu nữa, chúng ta cũng không phải muốn giết em mà. Hơn nữa, em nên cảm tạ tôi mới đúng, nếu không phải tôi giúp em cầu xin, nói không chừng hiện tại em đã bị ném vào bếp lò."
Cổ mèo trắng có thêm một dây buộc bị kéo căng, một đầu khác bị cột vào hốc mắt trống không trên cái đầu lâu của lò sưởi âm tường trong phòng khách.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Bé nèo trắng không thể thoát khỏi dây thừng, hung ác khè khè với Hồ Anh Tài. Hồ Anh Tài cũng không sợ, ngồi xổm xuống đặt mâm thịt trước mặt nó, cười hắc hắc đe dọa: "Ăn no rồi lên đường."
"Meo!"
Mèo trắng nhảy dựng lên, định cào vào mặt anh ta, Hồ Anh Tài bắt lấy thịt mềm sau gáy nó, kịp thời khống chế được bé mèo trắng hung dữ.
"Em thật sự có thể nghe hiểu tôi nói gì sao? Nhìn em không giống yêu, giống như con mèo tu luyện được nửa đường lại bỏ dở giữa chừng."
Mèo con vẫn còn hung dữ nhe răng huơ móng vuốt, toàn bộ đều nhắm vào mặt anh ta. Hồ Anh Tài giơ cao nó giữa không trung, nheo mắt đánh giá, rồi lại thả nó xuống một chút, làm cho nó dẫm lên mặt sô pha.
"Trước kia tôi cũng quen biết một con mèo trắng, lớn lên giống em như đúc." Hồ Anh Tài nâng má, lúc híp mắt cười rộ lên trông anh ta rất giảo hoạt, không thể nhìn ra anh có đang nói dối hay không.
"Nhưng mà đó cũng là chuyện của vài trăm năm trước rồi. Lúc trước chúng tôi còn chơi với nhau trên núi hồ ly rất lâu rất lâu."
Mèo trắng được thả xuống, giống như biết mình trốn không thoát, quỳ rạp trên mặt đất nổi móng vuốt, chải vuốt bộ lông xinh đẹp vừa rồi bị anh xoa cho loạn cào cào.
"Mấy trăm năm trôi qua rồi, liệu đó có phải tổ tiên của em không nhỉ? Nhưng mà nếu con mèo đó quyết đoán một chút, đoán chừng hiện tại cũng đã tu luyện thành người. Giống loài lười như các em, phỏng chừng không thích quá trình buồn tẻ tu luyện đi."