⬅ Trước Tiếp ➡
Sau đó nó xoay người, lúc đi ngang qua cô, bước về phía trước còn quay đầu lại nhìn cô một cái, thấy cô không đuổi kịp, lại dừng lại chân, meoo một tiếng.
Hạnh Mính ý thức được hi vọng, bò dậy cùng đi qua.
Mèo trắng dừng trước lò sưởi đầu lâu âm tường trong phòng khách, đôi mắt của đầu lâu chỉ có hai lỗ trống, nhìn chằm chằm cô. Còn mèo dùng móng vuốt cào cào đống củi mục chất chồng trong lò sưởi, không ngờ chỗ đó lại ẩn giấu một lỗ thủng to khoảng nửa người.
Đường hầm thông ra hoa viên bên ngoài, hơn nữa thoạt nhìn tầng kết giới bên ngoài cũng bị thủng một lỗ to bằng cái cửa động này.
"Meo~"
Hạnh Mính khó tin, ngồi xổm xuống: "Đây là do em đào sao?"
Cô lúc này mới kịp phản ứng lại, cảm thấy cơn mèo này hình như thật sự có thể nghe hiểu lời cô nói!
Hạnh Mính hưng phấn bế nó lên: "Không thể nào, em thật sự là con mèo mà chị đã kia sao? Sao em lại biết chị đang ở chỗ này!"
Mèo trắng lật người, ưỡn bụng nhỏ nằm trong lòng ngực cô, tựa hồ không hài lòng với việc cô chậm chễ thời gian, dùng móng vuốt kháng cự chống lên mặt cô, ngữ khí cũng hung dữ, nhảy xuống đi đến bên ngoài cửa động, quay đầu lại nhìn cô.
Nó đang muốn nói cô nhanh chóng đi ra ngoài.
Em chờ chị một chút!"
Hạnh Mính bò dậy, xoay người nhảy lò cò lên trên lầu, mèo trắng đứng cạnh cửa động, tức giận đến xù lông, không ngừng kêu meo meo ở phía sau cô.
Hạnh Mính lấy bộ quần áo đồng phục của Nguyên Tuấn Sách ra khỏi tủ quần áo. Vừa rồi cô xuống lầu căn bản không nghĩ tới thật sự có thể ra ngoài. Không ngờ bây giờ lại phải cẩn thận bò lỗ chó ra ngoài.
Nhìn kết giới bị phá vỡ một lỗ to bằng nửa người, Hạnh Mính vui vẻ bế bé mèo trắng, dịu dịu trong ngực, cười to: "Cảm ơn em! Quả nhiên là giúp vật vật trả ơn mà, người tốt cả đời bình an. Không ngờ đã nhiều năm như vậy mà em vẫn không quên ân tình năm xưa, lần này coi như xóa bỏ toàn bộ!"
Mèo trắng bị cô lắc lư trong khuỷu tay, giơ cao giữa không trung, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.
Đến lúc được thả xuống đất, nó đi đến bên chân Hạnh Mính, cọ cọ băng vải trắng quấn quanh miệng vết thương, nhắm mắt lại không ngừng kêu.
Hạnh Mính nghe không hiểu nó đang nói cái gì, đoán có lẽ là bé mèo trắng đang quan tâm mình, xoa xoa đầu nó, dò hỏi: "Em có muốn đi cùng chị không?"
Mèo trắng ngồi tại chỗ không nhúc nhích, meo một tiếng.
Hạnh Mính đã hiểu ý của nó, vì vậy vẫy vẫy tay với nó: "Vậy chị đi trước đây, cảm ơn em. Hy vọng còn có cơ hội gặp lại em. Lần sau sẽ mang cho em cá khô nhỏ nhé!"
Bộ râu của bé mèo trắng run run, khóe miệng kéo ra sau, mỉm cười. Hạnh Mính tiếp tục nhảy lò cò đến bên đường, nhảy đến chỗ hòm thư, còn không quên quay đầu lại phất tay với nó.
Mãi cho đến khi bóng người biến mất hoàn toàn, bé mèo trắng mới đứng lên, đi vào trong hang động.
"Không thấy người đâu." Hồ Anh Tài mới bước chân vào trong nhà, đã không ngửi thấy mùi vị quen thuộc.
Vô thức nhìn sang Nguyên Tuấn Sách bên cạnh, anh lạnh mặt, lông mày mày, ánh mắt tối sầm, hiển nhiên là anh cũng cảm giác được.
Trên lầu truyền đến tiếng cào cào cửa, Nguyên Tuấn Sách sầm mặt, vươn tay lên trên.

⬅ Trước Tiếp ➡