⬅ Trước Tiếp ➡
Hạnh An Hoa quay đầu lại, ông là giáo viên, hàng ngày phải giữ gương mặt lạnh băng, không được bộc lộ quá nhiều cảm xúc, khí chất uy nghiêm được tôi luyện qua hàng năm. Nếu trưng ra vẻ mặt hiền từ ngược lại khiến Hạnh Mính càng thấy xa lạ, muốn nói nhưng lại như thế nào cũng không mở miệng được, ngẫm nghĩ một hồi, cô càng thiên về vế không muốn để người nhà liên lụy vào chuyện của mình.
"Ba đi đường cẩn thận nhé."
Trở về phòng ngủ, Hạnh Mính ngồi trước bàn học, kéo ngăn kéo ra, lấy một xấp hoàng phù chưa được vẽ gì ra ngoài, do dự không biết có nên vẽ thêm mấy tờ linh phù.
Hiện tại, người có thể cứu cô cũng chỉ có sư phụ, nhưng cô chỉ dựa vào một chân thì không thể bò lên núi Tu Duyên, phải nghĩ một cách khác để liên hệ với bọn họ.
Hạnh Mính buồn rầu vò vò đầu tóc ẩm ướt.
Không có ai dạy cô loại chú ngữ này, gương bát quái lần trước Tùng Nhai pháp sư cho cô cũng bị rơi mất rồi, không biết sư phụ có còn xuống núi tìm cô không.
Chắc là không có khả năng.
Hạnh Mính vừa vẽ vừa nghĩ, vì sao sư phụ lại giao cho cô loại nhiệm vụ này? Chẳng lẽ ông ta thật sự muốn cô giết chết Nguyên Tuấn Sách sao?
Bút mực chợt ngừng lại, đuôi bút dừng quá lâu, khiến một giọt mực nhỏ xuống, tạo ra một điểm đen.
Nếu, ông ta thật sự muốn cô tự tay giết chết anh, vậy cô sẽ đồng ý sao?
Hạnh Mính cắn môi, hàm răng trắng càng cắn càng dùng sức. Môi dưới đã lõm ra một dấu vết thật sâu, khuôn mặt nhỏ trắng như sứ u buồn, khô héo chẳng chút sắc, vòng eo thon gầy mềm sụp xuống.
Đôi mắt nai mờ mịt, sương mù trong mắt càng lúc càng nhiều, tâm trí mê mang lâm vào khốn cảnh. Điều khiển Hạnh Mính không thể tin được chính là, cô đang do dự, không quyết, thậm chí còn muốn trốn tránh vấn đề này.
Sư phụ trừ yêu, đây là điều hiển nhiên, sư phụ không sai. Nguyên Tuấn Sách là yêu, huống hồ anh cũng hại người.
Nhưng sao cô lại cảm thấy, nếu con yêu này không hại người, thì nên nương tay nhỉ? Nếu cho anh được làm con người chân chính, có phải sẽ không bị xử tử? Nếu thủ đoạn của anh không cực đoan như vậy, không bạo lực áp chế cô thì..
Hạnh Mính phẫn hận gãi gãi đầu, vì sao cô nghĩ mãi không rõ, Nguyên Tuấn Sách là yêu quái, nếu giết chết anh, bản thân sẽ không cần mỗi ngày phải lo lắng đề phòng.
"Thật phiền!" Cô dùng sức đập cái bút xuống bàn, bình thủy tinh chứa đầy mực nước cũng bị chấn động theo.
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng thét chói tai của đám trẻ con, Hạnh Mính đứng dậy nhảy lò cò ra ban công. Thì ra là mấy đứa trẻ trong trong viện đang chơi đá cầu, chẳng may đá quá cao, quả cầu bị mắc kẹt trên nhánh cây.
"Chị ơi!" Bé nam gọi cô: "Chị có thể giúp bọn em lấy quả cầu không ạ?"
Nhánh cây cách ban công rất gần, nếu cô tìm một cái cây dài gì đó hẳn là có thể đẩy được quả cầu xuống.
"Các em chờ chị một chút nhé."
Hạnh Mính vòng về lấy cây chổi ra, quấn băng keo hai mặt lên đầu cây chổi, đỡ cửa sổ, nhoài nửa người ra bên ngoài.
Cây chổi còn cách một ngón tay nữa mới chạm đến quả cầu, chân Hạnh Mính đang bị thương, không quá linh hoạt. Cô nghiêng hẳn cả người ra ngoài, chỉ dùng một bàn tay nắm chặt bên khung cửa sổ.

⬅ Trước Tiếp ➡