"Chị.. Chị ơi." Đám trẻ con phía dưới trừng mắt, sợ hãi hô to: "Thôi chị ơi, chúng em không cần nữa đâu ạ! Chị ơi, chị mau quay lại đi."
"Hả, không cần nữa?" Hạnh Mính nhìn thoáng qua đám trẻ phía dưới, phòng cô ở lầu hai, nhảy xuống cũng không ngã chết được: "Không cần lo lắng, chị sắp lấy được rồi! Chạm vào rồi!"
Đang lúc cô muốn nhảy lên, trên nhánh cây không biết khi nào đã xuất hiện một Nguyên Tuấn Sách đang ngồi!!. Anh duỗi thẳng một chân, đáp trên ngọn cây, vẻ mặt không có gì là nhàn nhã hay vui vẻ, cả người mặc nguyên một thân quần áo đen giống như quỷ, dọa Hạnh Mính giật mình, sợ tới mức trực tiếp ném cây chổi đi.
Cây chổi vốn phải rơi xuống dưới lại bị anh cầm trong tay, quả cầu thành công dính trên thân chổi, bị ném xuống phía dưới.
Ba đứa trẻ ngơ ngác nhìn quả cầu dính trên cây chổi rơi xuống trước mặt, đến khi ngẩng đầu lên nhìn lại, chị gái đứng bên cửa sổ đã biến mất.
Hạnh Mính nằm trên sàn nhà, cổ tay bị ấn chặt ở hai bên sườn, Nguyên Tuấn Sách đột nhiên dịch chuyển tức thời, xuất hiện vào phòng rồi nhào lên người cô, Hạnh Mính không hề phòng bị chút nào, không biết là do cú ngã khiến đầu bị đập trúng hay do bị anh doạ tới ngốc, đôi mắt đen láy cứ mở to nhìn chằm chằm Nguyên Tuấn Sách, bất động.
Lớp quần áo trên người anh cọ xát lên người cô, tạo ra âm thanh sột sột soạt soạt. Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, hôn lên môi cô, một nụ hôn rất dỗi nhẹ nhàng, rời đi, rồi sau đó lại hôn, lại rời đi.
Mỗi một lần đều giống như chuồn chuồn lướt nước, mút mút giống như chim gõ kiến, môi dán môi, mí mắt sụp xuống, hết sức chuyên chú đối diện với ánh mắt cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Nếu chẳng may ngã xuống, nhẹ nhất cũng phải đầu rơi máu chảy, chỉ để đổi lấy một quả cầu, như thế cũng đáng sao?"
Giọng nói không chút cảm tình, hơi thở lạnh như băng phun lên mặt cô, Hạnh Mính rùng mình, run rẩy.
"Nguyên Tuấn Sách."
Anh vẫn tiếp tục trao đi những nụ hôn nhẹ nhàng, vươn đầu lưỡi liếm môi cô, liếm môi trên rồi lại làm ướt môi dưới, nước bọt lóng lánh phản chiếu ánh sáng trong phòng, đầu lưỡi càn quét qua lại, dịu dàng miêu tả hình dạng cánh môi cô.
Nguyên Tuấn Sách nửa híp mắt, con ngươi đen láy ẩn chứa dục vọng như có như không, như một cái móc câu, câu hết linh hồn người đối diện, gợi cảm mà sắc tình. Hai lọn tóc bạc rũ bên khuôn mặt anh, rơi xuống làn càn trên gương mặt cô.
Phương thức liếm hôn như vậy, thấy thế nào cũng giống như đứa nhỏ nhận được chiếc kẹoo mà nó thích nhất, lúc ban đầu đều sẽ chậm rãi liếm láp, đến cuối cùng, chúng sẽ cắn vỡ từng mảnh trong miệng, tàn nhẫn nhai rộp rộp, tinh tế nhấm nháp thưởng thức vị ngọt ngào.
"Đừng như vậy, cậu đừng như vậy." Hạnh Mính bị đè chặt, không thể cử động hai tay, chỉ có thể chuyển động đầu, tránh né nụ hôn của anh, một chân giãy giụa, thân dưới dán sát vào háng anh, lộn xộn.
Nguyên Tuấn Sách thấp giọng cười, âm thanh từ tính phát ra từ trong cổ họng, lồng ngực chấn động theo: "Hạnh Mính muốn làm tình với tôi sao?"
"Mình mới không cần!"